VẤN
ĐỀ
NGÔI
THÁP VIỆT NAM QUỐC TỰ
Minh
Mẫn
Suốt
gần một tháng nay, nhiều bài phản ánh về ngôi Tháp Việt
Nam Quốc Tự trên mạng liên thông quốc tế báo động và
phản đối về Quyết định của UBND TP bán cho Mã Lai để
xây trung tâm Tái chánh.
Người
Phật tử không tin là sự thật khi nghe như vậy!
Người
không phải Phật giáo cũng không tin là mình đã nghe như thế!
Nhưng
sự thật đã như thế khi một số vị đã được HT Từ Nhơn
cho xem văn bản Quyết định của UBND TP
Một
tiếng thở dài ngao ngán như chấm dứt mọi ý kiến trước
một quyết định thiếu khôn ngoan của những người tự nhận
là khôn ngoan khi làm mất lòng dân!
UBND
TP, khi ký quyết định, chắc chắn phải xin ý kiến trung ương,
vì đây là cơ sở tôn giáo mà nhà nước đang có quá nhiều
tai tiếng về việc xâm phạm tài sản Tôn giáo.
Tháp
VNQT hiện nay là một phần nhỏ của trên 45 ngàn m2 đất của
PG. Năm 1964 PG được chế độ đệ nhị Cộng hoà cấp, kiến
trúc sư Đinh Viết Thụ vẽ kiểu, nhưng chưa kịp xây dựng,
HT Tâm Giác tạm thời kiến tạo ngôi bảo tháp ngay góc của
khu đất - Trần Quốc Toản ( tức 3/2 bây giờ) và Lê Hồng
Phong. Sau 1975, nhà nước trưng dụng phần lớn số đất để
xây rạp hát và khu du lịch Kỳ Hoà, khoản 3 ngàn mét đất
còn lại có ngôi tháp, nên nhà nước chưa tiện tận dụng,
mãi ba năm nay mới được trao lại để HT Từ Nhơn trụ trì.
Tuy ngôi tháp chưa hoàn chỉnh theo dự án, nhưng người dân
TP đều biết đó là một biểu tượng của PGVN, dù chưa đủ
tầm vóc cho một Việt Nam Quốc Tự.
Trong
buổi giao thời, phần lớn cơ sở tôn giáo bị tận dụng
cho công ích, các tôn giáo đành chấp nhận cho việc chung,
ví dụ các cơ sở giáo dục và từ thiện, nhưng không hợp
lý và khó coi khi những cơ sở đó biến thành tụ điểm
vui chơi, kinh doanh…
Những
tưởng bao sai phạm do tính quan lại, chủ quan của giới cầm
quyền địa phương, bất chấp tình cảm thiêng liêng của
quần chúng, bất chấp biểu tượng tinh thần cao quý của
tôn giáo trong thời gian tiếp quản, nhưng mãi hơn 30 năm sau,
vẫn chưa biểu lộ được động thái tôn trọng sở hữu
của nhân dân và cơ sở của tôn giáo; chình vì thế mà xẩy
ra bao cuộc khiếu kiện của người dân, đó không phải là
lỗi của nhân dân.
Ba
ngàn mét đất không phải là khó tìm ngay tại TP lớn để
làm việc công ích, trong khi đó những khu rộng lớn của Quân
khu 7 từ Bộ Tổng Tham Mưu cũ chạy dài gần đến Phú Nhuận,
khu đất từ ngã sáu công trường Dân chủ chạy giáp Hoà
Hưng và vô số nơi trong Thành phố HCM thuộc vào tay những
quan chức lớn TW không hề bị sức mẻ. Đất ở Q.9, Q.12,
Q.2. Q.7…còn rất nhiều tại sao không xử dụng.
Trong
lúc nhà nước đăng cai tổ chức Vesak biểu lộ tôn trọng
một tôn giáo có nền tín ngưỡng đồng hành cùng dân tộc
thì tại TP HCM lại tịch thu một vị trí biểu tượng
của PG để thiết lập cơ sở Tài Chánh, làm cho quần chúng
cảm nhận có cái gì đó thiếu nhất quán và không thật tâm.
Phải chi lấy một khu đất trống hay một cơ sở vô danh tiểu
tốt cũng tạm chấp nhận, Tháp VNQT là thể diện của một
PGVN, tuy Giáo Hội PGVN không thành lập biểu tượng đó, nhưng
đã kế thừa một biểu tượng của PG mà tăng ni Phật tử
đã đổ bao xương máu bảo vệ sự hiện hữu của mình trước
mưu đồ tiêu diệt PG của chế độ nhà Ngô.
Hồi
giáo triệt tiêu PG ở Ấn cũng như bắn phá hai bức tượng
cổ tại A Phú Hãn vì tính đố kỵ tôn giáo, nhà nước VN
đã chính thức có văn bản tôn trọng quyền sở hữu tôn
giáo cũng như tôn trọng tín ngưỡng tôn giáo, thế mà các
địa phương vẫn thường xuyên vi phạm những điều nhà nước
công bố, để mọi người thấy rằng những tuyên truyền
xuyên tạc nhà nước VN từ những kẻ chống đối ở hải
ngại là có cơ sở!
VNQT
là niềm tự hào của PGVN, là biểu tượng tinh thần PG bất
diệt, là thể diện của một tôn giáo sống chết với dân
tộc; nhà nước hiện nay vẫn tự nhận là nhà nước nhân
dân, chả lẽ vì cái lợi nhỏ nhoi đành phủ nhận giá trị
của PG, một bộ phận của nhân dân mà nhà nước thường
ca ngợi? Tôn trọng nhân dân là phải tôn trọng quyền sở
hữu hợp pháp của nhân dân, huống nữa sĩ diện của PG bị
xem nhẹ như cây khô vỉa hè muốn dẹp lúc nào tùy ý. Sĩ
diện một tôn giáo dân tộc cũng có nghĩa sĩ diện một dân
tộc, hà cớ khi quyết định chọn VNQT để bán cho nước
ngoài làm cơ sở Tài Chánh mà không nghĩ đến uy tín của
một thể chế? Quốc tế sẽ nghĩ gì một nhà nước xem thường
sĩ diện của một tôn giáo như thế!
Giá
như PGVN tự động dâng hiến ngôi tháp đó để nhà nước
làm việc công ích, lòng tự trọng và tư cách của một nhà
lãnh đạo đất nước không ai dám chấp nhận hà huống cưỡng
bức để tước đoạt mà không cần biết đó là sự xúc
chạm đến tín ngưỡng và danh dự của một tôn giáo như
thế.
Về
phía Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam thật khó hiểu, im lặng
chấp hành đồng nghĩa thái độ của kẻ thừa hành, cho dù
quyết định đó xúc phạm đến thể diện của cha ông chúng
ta, đức tin chúng ta và tôn giáo chúng ta. Ngay cả quyền lợi
và thể diện của chúng ta mà không đủ khả năng và bản
lãnh bảo vệ thì nói gì đến làm lợi cho đất nước hay
đồng hành cùng dân tộc.
Lịch
sử PGVN đã từng có những Thiền sư can đảm ngăn cản vua
chúa làm sai, từng có những vị thẳng thắn đóng góp ý kiến
xây dựng đất nước cho dù chói tai. Từng có những tu sĩ
ngửng mặt chứ chưa hề khoanh tay cúi đầu trước những
mệnh lệnh mất lòng dân. Không riêng PGVN mà PG Tây Tạng,
PG Miến Điện cũng thể hiện sự can cường trước quyền
lực sai trái, tuyệt nhiên chúng ta không chống đối mà chỉ
góp ý khi nhà lãnh đạo đi quá xa những lợi ích của dân
tộc, đồng thời PGVN cũng từng có những Thiền sư chung tay
với các nhà lãnh đạo để chấn hưng kinh tế, chính trị
và đối đầu trước ngoại xâm. Như thế , PG đồng hành
chứ không có nghĩa thừa hành.
Người
lãnh đạo tinh tế, không những tôn trọng cơ sở của PG mà
tôn trọng cả sĩ diện PG cho dù giới lãnh đạo PG chưa tương
xứng, để cho thế giới thấy được phong cách độc lập
của PG đối với nhà nước.
Ít
ra, trước quyết định của UBND TP, Giáo Hội Trung Ương hoặc
BTS Thành Hội nên có văn bản công khai phổ biến yêu cầu
TP xét lại việc phá ngôi tháp VNQT; cho dù nhà nước hoán
đổi một khu đất khác rộng lớn hơn cũng không thể, biểu
tượng và sĩ diện một tôn giáo không thể là món đồ
mua bán đổi chác.
Vụ
Toà Khâm sứ Hà Nội, chỉ là cơ sở nhỏ, xem như tòa Đại
sứ của một quốc gia bỏ hoang, Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội
muốn quản lý, thế mà đích thân Thủ Tướng Nguyễn Tấn
Dũng đến thăm hỏi và lắng nghe, UBNH TP Hà Nội phải cử
người đến nói chuyện với Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt
để thương lượng giải quyết.
VNQT
là bộ mặt của PGVN, thế mà chỉ cần một văn thư đưa
xuống buộc PG chấp hành mà không cần nghe tiếng nói của
GH hay của đồng bào PG, đó là thái độ quan liêu, xem thường
đức tin và tình cảm của PGVN, vì nhà nước biết rằng
có hỏi ý kiến thì các sư cũng không dám nói khác hơn!
Không
hiểu các quan chức UBND TP HCM đưa ra vấn đề nầy trước
khi quyết định, ai là kẻ chủ xướng? Hãy xem lại quan hệ
chính trị và tư cách đạo đức cũng như kiến thức lãnh
đạo có phải tiếp tay cho những kẻ bên ngoài có cớ chống
đối VN?
Và
khi trung ương được đệ trình, ai ký duyệt, có nghĩ đến
tâm lý quần chúng và phản ứng tôn giáo trong cũng như ngoài
nước trước những tai tiếng chưa phai nhòa? Cho dù PG là một
bộ phận của dân tộc, cho dù các nhà lãnh đạo PG hiện
nay không đủ uy tín, nhưng ít ra nhà nước nên tỏ thái độ
tôn trọng với khối quần chúng PG khi quyết định vấn đề
trọng đại như thế.
Nhà
nước không chủ trương làm mất lòng dân, không chủ trương
xâm phạm tài sản nhân dân, chỉ có cán bộ các địa phương
xa mặt trời làm bậy, thế thì VNQT ngay bộ mặt TP thì sao?
Một
ngôi tháp Báo Thiên bị Kitô giáo phá bỏ, xây dựng nhà thờ
Một
Ngôi tháp VNQT bị phá bỏ để xây cơ sở kinh doanh Tài chánh
Hai
vấn đề nầy khác nhau chỗ nào?
Nhà
nước sẽ trả lời với tòa Tổng giám Mục Hà Nội thế
nào khi bảo đó là đất của chùa khi giải quyết toà Khâm
sứ mà nhà nước lại phá tháp VNQT để kinh doanh???
Đừng
thêm những tai tiếng không cần thiết khi VN đang hoà nhập
vào cộng đồng quốc tế
Hy
vọng một quyết định sáng suốt hơn từ chính phủ trung
ương cũng như những nhà lãnh đạo biết bảo vệ uy tín của
một chế độ khi sự việc chưa quá trể!
MINH
MẪN 18/3/08
Nguồn:
Thư Viện Hoa sen
Xem
thêm về lịch sử ngôi chùa "Việt Nam Quốc Tự"
LỜI
TUYÊN BỐ về việc đất Việt Nam Quốc Tự của HT. Thích
Tâm Châu