CHÙA BÁO
THIÊN CÓ BỊ THỰC DÂN PHÁP
VÀ TAY SAI
PHÁ ĐI XÂY NHÀ THỜ LỚN?
Cập
nhật 11h45 24/2/2008. Trong vài ngày qua, ngay sau khi Giáo
hội Phật giáo Việt Nam lên tiếng về vụ “đòi” Tòa khâm
sứ cũ, một số trang Công giáo ở Hải Ngoại có đưa tin
nói rằng không có chuyện phá chùa Báo Thiên xây nhà thờ
Lớn, rằng chùa Báo Thiên đã bị phá bỏ từ lâu trở thành
gò đất, trở thành chợ, trở thành đất vô chủ trước
khi khu đất đó được dùng để xây nhà thờ Lớn và Tòa
khâm sứ. Thậm chí có linh mục còn hàm ý rằng ngôi tháp
Báo Thiên, tức báo ân Thiên, báo ân Trời, có nghĩa là Chúa
Trời, tức chúa Giê-su và người Việt Nam từ trước đến
nay đã thờ Trời, tức Chúa trời mà không biết!!! BTV Phật
tử Việt Nam xin tổng hợp những sự thật lịch sử không
thể chối bỏ về chuyện phá chùa Báo Thiên xây nhà thờ
Lớn và Tòa khâm sứ.
HÀ NỘI NHỮNG THÁNG
NĂM ĐEN TỐI
Sau
sự kiện Pháp chiếm 3 tỉnh Đông Nam kỳ, đầu tháng 11 năm
1873, F.Garnier đem quân tới Hà Nội. 15 ngày sau, sáng ngày 20/11/1873,
y nổ súng tấn công thành Hà Nội. Do triều đình đã chủ
hoà nên thành trì không được phòng thủ chắc chắn, thành
Hà Nội thất thủ. Nguyễn Tri Phương cùng con là phò mã Nguyễn
Lâm lên mặt thành đốc quân chống giữ.
Nhưng khoảng
sau một giờ, thành vỡ, anh hùng Nguyễn Lâm tử trận. Nguyễn
Tri Phương cũng bị trọng thương. Ông được lính Pháp cứu
chữa, nhưng ông khảng khái từ chối và nói rằng: “Bây
giờ nếu ta chỉ gắng lây lắt mà sống, sao bằng thung dung
chết về việc nghĩa”.
Sau đó, ông
tuyệt thực gần một tháng và mất vào ngày 20/12/1873, thọ
73 tuổi. Thi hài ông và Nguyễn Lâm được đưa về an táng
tại quê nhà. Đích thân vua Tự Đức tự soạn bài văn tế
khóc các vị công thần và cho lập đền thờ ông tại quê
nhà.
Mặc dù thành
Hà Nội bị thất thủ nhưng nhân dân Hà Nội vẫn tiếp tục
anh dũng đứng lên kháng Pháp bảo vệ Hà Nội như truyền
thống ngàn năm không chịu khuất phục ngoại xâm. Ngày 21/12/1873,
quân dân Hà Nội kết hợp với quân Cờ Đen khép chặt vòng
vây tiêu diệt Garnier ở trận Cầu Giấy.
Quân Pháp
tấn công thành Hà Nội
Henri Riviere
được phái đến Hà Nội thay cho Garnier. Tới Hà Nội hắn
gửi tối hậu thư cho Hoàng Diệu (tổng đốc Hà Nội bấy
giờ) đòi quân dân đầu hàng. Ngày 25/4/1882 quân Pháp tấn
công Hà Nội gặp phải sự chống trả dữ dội của quân
ta dưới sự điều động của Tổng Đốc Hoàng Diệu. Nhưng
vì vũ khí thô sơ nên không giữ nổi thành, anh hùng Hoàng
Diệu thảo tờ biểu tạ tội với vua rồi lấy khăn bịt
đầu thắt cổ tự tử.
Tổng đốc
Hoàng Diệu
Năm 1884,
vua Tự Đức công nhận sự đô hộ của Pháp trên toàn cõi
Việt Nam.
Kể từ khi
chiếm được Hà Nội đến khi Cách mạng tháng 8 thành công
(1945), nhân dân Hà Nội đã không ngừng đứng lên chống lại
ách ngoại xâm đô hộ, kiếp nô lệ mất nước. Các hoạt
động kháng Pháp ngày càng nở rộ: Đông Kinh Nghĩa Thục (2/1907),
liền sau đó là vụ Hà Thành đầu độc (1908). Năm 1919 có
cuộc bãi công của một số nhà máy in ở Hà Nội. Từ đó
cho đến năm 1929, những cuộc bãi công của công nhân đã
nổ ra liên tiếp.
Năm 1925,
ở Hà Nội lại xảy ra một sự kiện chính trị làm náo động
dư luận toàn quốc, gây nên một phong trào đấu tranh chính
trị sôi nổi suốt từ Bắc chí Nam, đó là vụ án Phan Bội
Châu; Lễ truy điệu Phan Chu Trinh... Ngày 1/5/1938, một cuộc
mít tinh khổng lồ kỷ niệm ngày quốc tế lao động đã diễn
ra tại Hà Nội trước cửa nhà Đấu Xảo. Đó là cuộc mít
tinh lớn nhất kể từ khi Pháp cai trị nước ta, kết hợp
với nhiều cuộc mít tinh lớn nhỏ khác thúc đẩy phong trào
cách mạng ở Hà Nội thu được nhiều kết quả to lớn.
THỰC DÂN PHÁP VÀ
TAY SAI CÓ PHÁ CHÙA BÁO THIÊN?
Sau khi chiếm
được Hà Nội, thực dân Pháp tìm mọi thủ đoạn để dập
tắt phong trào yêu nước của nhân dân, đặt lên ách cai trị
hà khắc để duy trì vị trí quyền lực (đi kèm với quyền
lợi) của kẻ xâm lược. Việc phá chùa Báo Thiên và nhiều
ngôi chùa khác không chỉ ở Hà Nội mà trên khắp cả nước,
thay vào đó là các nhà thờ Công giáo hoặc cơ quan thống
trị là một trong các thủ đoạn nhằm hủy diệt nền tảng
văn hóa truyền thống - nguồn lực nuôi dưỡng tinh thần yêu
nước của nhân dân bản xứ.
Giám mục
Puginier quả quyết với các tướng soái Pháp: “Tôi xác định
rằng khi mà Bắc Kỳ trở thành Gia tô giáo thì nó cũng trở
thành nước Pháp nhỏ của Viễn Đông, y hệt như quần đảo
Phi Luật tân đã là một Tây Ban Nha nhỏ” (1).
Tháp chùa
Báo Ân. Chùa Báo Ân, bên Hồ Gươm, bị thực dân Pháp phá
đi xây bưu điện Hà Nội, cho dù nó không hề đổ nát hay
vô chủ
Vậy chùa
Báo Thiên đã được thực dân Pháp và tay sai phá đi xây nhà
thờ Lớn và Tòa khâm sứ như thế nào? Hãy xem tư liệu do
chính người Pháp thừa nhận, được trang Công giáo Vietcatholic
đăng lại tại địa chỉ http://vietcatholic.net/News/Html/52481.htm:
Một thửa
đất đã gây sự chú ý của vị mục tử năng động, đúng
hơn là khu đất của một ngôi chùa nằm ở phía bắc nhà
chung. Đó là chùa Báo Thiên Tự.
Ông Bonnal,
công sứ Pháp tại Hà Nội kể lại câu chuyện thú vị ấy
thế này: “Phá hủy ngôi chùa và chiếm lấy miếng đất,
việc đó xem ra chẳng có gì dễ dàng hơn trong thời điểm
chinh phục mà chúng ta đang tiến hành, nhưng bản thân tôi,
đúng theo lẽ, e ngại phạm sự lạm quyền khi làm như vậy,
và tôi chọn giải pháp thỉnh ý ông Tổng đốc Nguyễn Hữu
Độ. Ông nầy rất có thiện cảm với vị giám mục, cũng
như tôi, ông muốn làm cho ngài hài lòng; sau đây là cách thức
ông gỡ mối khó khăn. Trước hết ông cho truy tìm xem còn
có kẻ hậu duệ nào của người tạo dựng ngôi chùa đã
qua đời trước đó hai thế kỷ không, và dĩ nhiên chẳng
tìm được ai.
Tiếp theo,
ông chỉ thị cho các thân hào trong khu vực, được chọn,
như thể tình cờ, trong các giáo dân bản xứ, để xét xem
mức độ chắc chắn của ngôi chùa thế nào, và các ông nầy
chẳng ngần ngại gì mà tuyên bố rằng: do hư nát, ngôi chùa
khi sụp đổ có thể gây nguy hại cho những ai đi ngang qua.
Vậy là, bây giờ mọi việc đều đã đúng luật lệ. Cho
phá hủy ngôi chùa, sung công thửa đất vô chủ... theo tập
quán Việt Nam, là những biện pháp chính đáng, không thể
gây nên một sự phản đối nào. Ông Tổng đốc đã xử lý
theo cách đó. Ông còn nhận trách nhiệm nhượng lại miễn
phí cho nhà chung công giáo thửa đất đã sung công, và tôi
đã vui lòng trao cho vị giám mục văn bản chính thức chuyển
giao cho ngài quyền sở hữu trọn vẹn”. (2)
Qua tư liệu
này, chúng ta có thể rút ra các nhận định sau đây:
- Chùa Báo
Thiên toàn toàn tồn tại cho đến khi bị chính quyền thực
dân Pháp và tay sai phá đi xây nhà thờ Lớn và Tòa khâm sứ.
Công sứ Pháp thẳng thắn thừa nhận (một cách không hề
xấu hổ) rằng phá hủy ngôi chùa và chiếm lấy miếng đất.
Việc tồn tại chùa Báo Thiên đến thời điểm đó là sự
thực không thể chối bỏ, bởi vì dưới thời vua Tự Đức,
Tổng đốc Hà Nội là Tôn Thất Bật đã cho trùng tu lại
chùa Báo Thiên.
- Tay sai của
người Pháp là Tổng đốc Nguyễn Hữu Độ đã không ngần
ngại tiếp tay cho người Pháp phá chùa xây nhà thờ để duy
trì sự thống trị lâu dài trên toàn cõi Việt Nam. Ông Độ
không thể không có thiện cảm với các giáo sĩ, các vị giám
mục (đa số là người nước ngoài) vì đó chính là cánh
tay phải của chính quyền thực dân Pháp, những người có
trách nhiệm lãnh đạo tinh thần cho giáo dân người Việt
- có thể được dùng như một đạo quân. Vì thế ông Độ
muốn làm hài lòng giáo sĩ (Giám mục Puginier) bằng cách thực
hiện việc cướp và phá chùa Báo Thiên.
- Việc cướp
và phá chùa Báo Thiên được thực hiện bằng cách cho rằng
ngôi chùa là vô chủ, và để cho nhân dân địa phương (một
cách “tình cờ” là các giáo dân) quyết định. Đền, chùa,
phủ của người Việt Nam từ xưa đến thời điểm đó (và
cả đến nay) không phải thuộc sở hữu cá nhân. “Đất
vua, chùa làng, phong cảnh Bụt”. Chùa là của vua, tức sở
hữu của Nhà nước, là cơ sở thờ tự của nhân dân. Ngày
xưa, vua, quan phát tâm công đức xây dựng các chùa chiền
nhưng chưa bao giờ tự nhận là tài sản của cá nhân, mà
đó là công sản, thuộc về công thổ.
Thủ đoạn
của ông Độ là để cho các giáo dân “tình cờ” ấy quyết
định vận mệnh một ngôi chùa nổi tiếng đất kinh kỳ,
như thế khác nào giao trứng cho ác. Nhưng đối với ông Độ,
việc duy trì quyền lực của bản thân, thiện cảm đối với
công sứ Pháp và giám mục mới là quan trọng. Không để giáo
dân quyết định thì đời nào người dân Hà Nội yêu nước
lại cho phép phá đi ngôi chùa Báo Thiên đó.
Ông Độ
đã cho phá chùa, sung công mảnh đất và nhượng lại miễn
phí cho nhà chung Công giáo. Thế là ngôi chùa hư nát có thể
sụp đổ bất cứ lúc nào đã được phá đi lấy đất và
gạch xây nhà thờ Lớn, sau đó là Tòa khâm sứ. (Cũng xin
nói thêm, nền đất chùa và tháp Báo Thiên) kéo dài từ bên
phải chùa Lý Triều Quốc Sư đến hết phố Nhà Chung ngày
nay).
- Lẽ
ra, là một Tổng đốc Hà Nội, thấy ngôi chùa hư nát, ông
Nguyễn Hữu Độ phải noi gương Tổng đốc Tôn Thất Bật
trùng tu ngôi chùa quốc bảo đó để giữ gìn văn hóa truyền
thống, noi gương Nguyễn Tri Phương, Hoàng Diệu nuôi dưỡng
lòng yêu nước chống ngoại xâm. Nhưng ông là tay sai cho Pháp,
bám gót thực dân để mưu cầu lợi lộc thì sao mà ông làm
được, vì thế buộc ông phải làm ngược lại, phá hủy
chùa dâng đất cho nhà thờ, như một món lễ vật mưu cầu
bổng lộc.
Bằng chứng
lịch sử việc chính quyền thực dân và tay sai phá chùa Báo
Thiên xây nhà thờ Lớn đã rành rành, được chính người
Pháp nói ra, vậy tại sao vẫn có một số người cho rằng
không có chuyện đó? Đây chính là sự nhầm lẫn giữa đất
chùa Báo Thiên và nền đất của tháp Báo Thiên.
NỀN ĐẤT THÁP BÁO
THIÊN CŨNG BỊ DÂNG NHÀ CHUNG
Năm 1057,
vua Lý Thánh Tông cho xây chùa Báo Thiên và tháp Đại Thắng
Tư Thiên trong khuôn viên Chùa. Tháp Báo Thiên có 12 tầng, cao
vài mươi trượng. Tầng trên cùng bằng đồng, những tầng
dười bằng đá và gạch. Tháp Báo Thiên được liệt vào
hàng An Nam tứ đại khí.
Năm 1258,
bão to đã đánh đổ mất phần ngọn của tháp Báo Thiên.
Năm 1322, sét lại đánh sạt góc bên Đông của hai tầng trên
tháp.
Theo sử nhà
Lê thì về đầu nhà Lê, tháp vẫn còn (năm 1427) lúc Lê Lợi
đóng quân ở Bồ Đề để bao vây quân Minh ở thành Đông
Đô. Ngài cho bó tre dựng làm cái chòi cao ngang với tháp Báo
Thiên. Ngài ngồi trên cùng trông sang Đông Đô thấy rõ cả
tình thế trong thành, không biết tháp tự đổ hay là do người
ta phá hẳn từ bao giờ.
Nguyễn Trọng
Thuật viết : “Không biết tháp tự đổ hay người ta phá
hẳn từ bao giờ. Sử sách cho biết, đến cuối triều Lê,
thời cuộc loạn lạc, thường có những toán loạn quân đi
phá các đền chùa vắng chủ để hôi của. Có lẽ tháp bị
phá hẳn vào lúc này.”
Triều đình
không xây dựng lại tháp mà trên nền cũ của tháp Báo Thiên,
người ta đổ đất lên trên lập thành một ngọn núi nhỏ.
Sau đó, nơi đây biến thành pháp trường hành hình tội nhân.
Năm 1794, nhà Tây Sơn hủy bỏ nơi pháp trường ấy của nhà
Lê, phá núi đất đi, đào nền tháp lấy gạch tu sửa thành
Thăng Long.
Năm Thiệu
Trị thứ 7 (1847), Hòa Thượng Phúc Điền (1784-1863) về trụ
trì chùa Báo Thiên. Trong Kế đăng lục in năm Tự Đức thứ
12 (1857) viết: Lúc đó tại chùa Báo Thiên đang khắc ván bộ
Phật Tổ thống kỷ. Sau khi Hòa thượng Phúc Điền qua đời,
chùa Báo Thiên vẫn còn lại cho đến ngày thực dân Pháp đánh
thành Hà Nội lần thứ 2 (1882).
Như vậy,
có thể khẳng định chắc chắn rằng Chính quyền thực dân
và tay sai đã phá chùa Báo Thiên để dâng đất cho Nhà Chung,
và trên nền đất chùa và tháp Báo Thiên đã mọc lên nhà
thờ Lớn, sau đó là Tòa khâm sứ cũ. Đây chính là nỗi đau
của một giai đoạn đen tối trong lịch sử dân tộc, giai
đoạn dân tộc Việt Nam chịu cảnh lầm than nô lệ, văn hóa
truyền thống bị bôi nhọ, chà đạp và xóa bỏ. Cũng cần
phải nhớ rằng dưới thời thuộc Pháp, Phật giáo không được
sinh hoạt với tư cách là một tôn giáo, mà chỉ là một hội
đoàn.
Ngày nay,
bất kỳ ai che dấu, tảng lờ, hoặc xuyên tạc sự thật nói
trên là có tội với lịch sử, có tội với dân tộc, với
ông bà tổ tiên, với bao triều đại, bao thế hệ người
dân Việt - những người suốt chiều dài lịch sử mấy nghìn
năm đã đổ bao xương máu để giữ gìn mảnh đất thân yêu
này.
Giếng đá
cổ chùa Báo Thiên - của báu còn lại
Không một
tôn giáo nào, một tổ chức, cá nhân nào được cho phép mình
cái quyền đòi riêng mảnh đất chùa, tháp Báo Thiên ngày
trước, nhà thờ Lớn, Tòa khâm sứ cũ ngày nay về cho riêng
mình. Đó là công thổ, là xương máu, là di sản, là thánh
địa của tất cả người dân Việt, của nước Việt, của
kinh thành Thăng Long xưa và Hà Nội ngày nay. Mảnh đất Tòa
khâm sứ cũ phải được sử dụng vì lợi ích hòa hợp tôn
giáo, hòa hợp dân tộc, vì sự ổn định và phát triển của
đất nước.
(1) Cao Huy
Thuần, Giáo sĩ thừa sai và chính sách thuộc địa của Pháp
tại Việt Nam (1857 - 1914), NXB Tôn Giáo, 2003, tr. 437.
(2) Đoạn
này J.Villebonnet trích từ sách: “ Hanoi pendant la période héroique.
1873-1888 ” trang 125, của tác giả André Masson. Librairie Orientaliste
Paul Genthner. 13 rue Jacob (VIe). 1929’
BTV Phật
Tử Việt Nam (tổng hợp)
| Ý
kiến độc giả
Cao
Minh Sơn - Hà Nội (cson_hn70@gmail.com)
Tôi
rất tán đồng và cảm phục sự lên tiếng kịp thời của
Giáo hội Phật giáo Việt Nam lúc này. Đó là sự lên tiếng
của các bậc Bồ tát vô úy, không ngại những lời thị
phi, không ngại những sự chụp mũ để nói lên tiếng nói
của sự thật, của lịch sử, của đạo đức, của công
lý, của từ bi hỷ xả:
- Tinh
thần từ bi, hỷ xả, cứu khổ cứu nạn: Giáo hội Phật
giáo lên tiếng không phải vì đòi đất, để tranh giành với
người Công giáo. Giáo hội Phật giáo lên tiếng vì thương
những người giáo dân, cũng là chúng sinh, là đồng bào vì
thiếu thông tin đã bị các bậc bề trên điều khiển, xúi
giục dẫn đến có những suy nghĩ, cảm xúc sai lệch, phải
chịu khổ dầm mưa, chịu rét thấu xương, ăn ngủ vạ vật
đòi đất vốn không thuộc về mình. Nếu sự thực không
được công bố, nếu trí tuệ không được khai mở, nếu
sự vô minh không được vén lên, thì hậu quả sẽ là gì?
Những giáo dân người Mường, những giáo dân nông dân chân
lấm tay bùn từ các vùng Nam Định, Ninh Bình là những người
đáng quý, đáng được biết sự thật, đáng được sống
trong an lành, hạnh phúc, chứ không phải trong nỗi hận thù,
căm phẫn, hay bất mãn đến mức phải bê tượng đức Mẹ,
cắm cây thánh giá, phá cổng Tòa khâm sứ cũ.
- Tinh
thần tôn trọng lịch sử: mảnh đất nay là Nhà thờ Lớn
và Tòa khâm sứ cũ nằm trên nền đất chùa và tháp Báo Thiên
đã rõ, được chính người Pháp thừa nhận. Giáo hội Phật
giáo lên tiếng để nói lên tiếng nói lịch sử. Lịch sử
là chân thật, là duy nhất, không thể bị tô vẽ hay xuyên
tạc. Giáo hội Phật giáo nói lên lịch sử không phải để
đòi đất, mà để nhắc nhở mọi người cần biết tôn trọng
lịch sử, không thể vượt qua lịch sử. Nếu vượt qua lịch
sử một lần (đòi đất Tòa khâm cũ đã bị tịch thu về
cho công thổ, cho Dân tộc), thì lịch sử cũng bị vượt qua
một lần nữa (Phật giáo đòi đất Nhà thờ lớn và Tòa
khâm sứ cũ), rồi một loạt các cá nhân, tổ chức, dân tộc
cũng đòi đất, thì hậu quả sẽ khôn lường, xã hội sẽ
đại loạn, dân tộc sẽ lầm than. Không ai được phép cho
mình quyền vượt qua lịch sử một lần, rồi bắt người
khác yên. Cái gì cũng có nhân quả.
- Tinh
thần công lý: Phật giáo từng là sở hữu chủ của mảnh
đất, Công giáo từng là sở hữu chủ của mảnh đất Tòa
khâm, và nay Nhà nước là chủ sở hữu của mảnh đất Tòa
khâm sứ cũ. Việc giải quyết cần phải thỏa đáng lợi
ích của tất cả các bên. Giáo hội Phật giáo lên tiếng
cần có sự tham khảo khi giải quyết vụ việc là một hành
động đòi công lý, tôn vinh công lý. Công lý chỉ được
thực thi nếu tất cả các bên biết tôn trọng lẫn nhau, tôn
trọng sự thật.
Tôi
nghĩ, với sự tham gia của Giáo hội Phật giáo, cách giải
quyết ổn thỏa nhất, phù hợp nhất là Nhà nước tiếp tục
sử dụng Tòa khâm sứ cũ vào mục đích văn hóa, giáo dục,
hoặc giao phần diện tích đất có Tòa khâm sứ cũ ở trên
cho Hội đồng Giám mục Việt nam làm trụ sở, phần diện
tích còn lại để phục dựng chùa và tháp Báo Thiên. Mặc
dù vị trí chính xác của tháp Báo Thiên nằm ở chính Nhà
thờ lớn, nhưng tôn trọng lịch sử nên vẫn có thể thay
đổi vị trí Tháp Báo Thiên về vị trí mảnh đất trống
của Tòa khâm sứ cũ hiện nay. Chỉ có hài hòa lợi ích các
bên, các tôn giáo mới là giải pháp phù hợp. Không ai có
quyền đòi riêng mảnh đất đó về cho mình
Thích
Lệ Thọ - TP. Hồ Chí Minh (thichletho@yahoo.com)
Kỷ
niệm 1000 năm Thăng Long sắp diễn ra, nên lá thư của Hòa
Thượng Thích Trung Hậu gởi Thủ tướng Chính phủ, đề nghị
xem xét lại tính pháp lý của ngôi Chùa Báo Thiên nay là Nhà
Chung số 42, là một việc làm có ý nghĩa đối với đất
nước nói chung và lịch sử nói riêng.
Khi
cả nước nghĩ nhớ về ngày kỷ niệm ngàn năm là nói đến
tính độc lập tự chủ của dân tộc nên Giáo hội Phật
giáo Việt Nam nhắc đến Chùa Báo Thiên là cũng là việc xóa
đi một nỗi đau bị xâm lược, vì sự hiện diện của Tòa
Khâm sứ trên nền đất của Chùa Báo Thiên nói riêng và 2
nơi còn lại là Nhà Thờ La Vang, nhà thờ Đức Bà.
Những
người con Phật chúng tôi ý thức rất rõ về việc phản
đối đạo Kito giáo muốn tái chiếm chùa Báo Thiên, là
có thể dẫn đến xung đột giữa Phật tử và con Chiên, làm
ảnh hưởng đến sự ảnh sự phát triển chung của đất
nước. Nhìn lại quá khứ đã khẳng định sức mạnh của
dân tộc và Phật giáo khi bị chèn ép quá mức thì ngay cả
chính quyền Ngô Đinh Diệm cũng phải sụp đổ huống hồ
là Tòa Khâm sứ.
Trong
thời gian qua, người Phật tử chúng tôi có viết bài phản
ứng, nhưng giữ thái độ ôn hòa cần thiết. Bởi biết rằng,
giữa 2 tôn giáo xảy ra sung đột thì kéo theo xã hội mất
ổn định, chính trị sẽ đi xuống, đất nước này sẽ ra
sao? Tuy nhiên, không có nghĩa là Phật giáo chúng tôi chấp
nhận cho Giáo phận Hà Nội đòi tái chiếm đất chùa
Báo Thiên.
Chúng
tôi tha thiết yêu cầu Chính phủ hãy đứng về phía lịch
sử, giúp những người Phật tử chúng tôi xóa vết nhơ quá
khứ, và cũng là xóa tư tưởng người dân Việt một thời
đã từng bị nô lệ vì ngoại bang xâm lược. Đó sẽ là
một quyết định có ý nghĩa kỷ niệm 1000 năm Thăng Long.
Thắng
- Hải Phòng (runuavangtrang12102000@yahoo.com)
Việc
ông Kiệt xúi giáo dân đòi đất "Tòa khâm sứ" là một hành
động hết sức vô lý. Nếu xét về lịch sử thì ai cũng
biết mảnh đất đó thuộc về Phật giáo, Dân tộc, chứ
không phải của Vatican, của Giáo hội Công giáo. Ông Kiệt,
ông Sang cần phải biết nhìn vào lịch sử, tôn trọng lịch
sử và phải biết vì sao mình lại có mảnh đất đó, vì
sao Nhà thờ Lớn, Tòa khâm sứ cũ lại mọc được trên mảnh
đất đó. Giám mục Piginier, Công sứ Bonnal đã thừa nhận,
chẳng nhẽ ông Kiệt, ông Sang không dám?
Các
ông có biết thực dân Pháp đã gây bao nhiêu đau khổ cho dân
tộc, cho đất nước? Bao nhiêu người con Việt đã phải hy
sinh để giành lại từng tấc đất, giành lại độc lập
cho nước nhà, bao nhiêu bà mẹ mất con, em mất anh, con mất
cha?
Tôi
tin rằng hương linh của các anh hùng liệt sĩ, đồng bào tử
nạn qua các cuộc chiến tranh sẽ tiếp tục bảo vệ mảnh
đất thiêng liêng của tổ quốc, không để một ai trục lợi,
đòi riêng đất về cho mình, tự nhận mảnh đất đó là
của "tổ tiên" mình.
Nguyễn
Hà - Hà Nội (hathai@gmail.com)
Chuyện
Tổng giám mục Hà Nội đòi đất thực sự hết sức phi lý
và gây ra những hậu quả khó lường đối với tình hình
an ninh xã hội. Mảnh đất này không chỉ từng là nơi chứa
đựng những di sản Phật giáo, mà còn là di sản của Dân
tộc qua các triều đại. Lịch sử cho thấy Công giáo có được
mảnh đất đó qua con đường dựa vào ngoại xâm nên việc
đòi lại không thể đủ lý lẽ, đạo lý, cũng không đúng
với tinh thần tôn giáo. Thậm chí còn tạo cơ hội cho một
số thành phần cực đoan hải ngoại chống phá đất nước,
đòi làm cách mạng, đòi Mỹ can thiệp.
|
02-24-2008
11:45:12