THƯ NGỎ
GỬI NGÀI NGÔ QUANG
KIỆT
TỔNG GIÁM MỤC ĐỊA
PHẬN HÀ NỘI
NHÂN VỤ VIỆC "TOÀ
KHÂM SỨ"
Kính thưa
quý Ngài!
Là
con dân của nước Việt, được học rộng, biết nhiều và
có yêu quê hương của mình, chắc hẳn Ngài động lòng đồng
cảm khi cho rằng, nước Nam hôm nay, giang sơn liền một dải,
tuy không thật rộng nhưng cũng đủ để cho người Việt ở
muôn nơi tự hào đến nao lòng, trào nước mắt khi nhớ về
đất Mẹ.
Lịch sử
dân tộc Việt Nam có những trang oai hùng nhưng cũng đầy bi
tráng và thương đau. Nay nhìn lại, đất nước và dân tộc
vẫn còn rất nhiều trăn trở và nguy cơ. Tuy nhiên, một sự
thật hiển nhiên là: Các triều đại có thể đi qua nhưng
dân tộc là trường tồn, giang sơn có thể nhất thời bị
chia cắt nhưng nhất thống là căn bản, người Việt có thể
thế này thế khác nhưng đầu tiên và cuối cùng không thể
mất gốc. Đó là sự thật và cũng là ước nguyện của con
dân nước Nam ta.
Trong gần
một tháng nay, khắp nơi rộ lên dư luận, bàn tán xôn xao
về việc Ngài đã kêu gọi và lãnh đạo giáo dân tổ chức
đông người diễu hành, cầu nguyện để đòi lại đất “tòa
Khâm sứ” gần sát nhà thờ Lớn Hà Nội.
Trên các
trang báo mạng, nhất là các trang có liên quan đến Ca tô giáo
và các trang hải ngoại thấy có đăng tải tin, ảnh, bình
luận về vụ việc đó.
- Một số
trang đã đưa ra sự thật lịch sử, lai lịch, nguồn gốc
của “tòa Khâm sứ” rằng: khu đó vốn là của nhà thờ
từ năm 1923, có giấy tờ do giặc Pháp cấp, rồi năm 1950
cho Vaticano mượn làm tòa Khâm sứ; năm 1959, Ngài Khâm sứ
bị trục xuất, nhà nước trưng dụng khu đó …. Nay cần
“phải trả lại” cho giáo hội Thiên chúa.
- Một số
trang khác thì đưa ra ý kiến cho rằng, khu đất đó vốn là
của Việt Nam qua các triều đại. Từ năm 1057, dưới triều
Lý Thái Tông đến năm 1883, trong khoảng 825 năm, khu đó được
chính thống giao cho Phật giáo quản lý với tháp
Báo Thiên lừng danh lịch sử.
- Khi giặc
Pháp đánh cướp Hà Nội, dùng thủ đoạn để cướp đoạt,
san phẳng khu chùa Báo Thiên rồi “dâng” cho nhà thờ Ca tô
giáo, do đã cúc cung tận tụy phục vụ ngoại xâm, xây lên
đó là nhà thờ Lớn bây giờ… Như vậy, sẽ là hồ đồ
khi đòi lại và bất công khi trao lại.
Nhiều bài
viết đã được đăng tải, nhiều diễn đàn đã được mở
để rộng đường dư luận.
Chúng tôi
nghĩ rằng, website Phật tử Việt Nam (www.phattuvietnam.net)
sẽ không đăng tải và mở diễn đàn về vấn đề chính
trị nhạy cảm đó, nếu như nội tình của vụ việc đó
không liên quan đến Dân tộc và Phật giáo Việt Nam. Nhưng,
có thể bất đắc dĩ, họ đã phải làm việc đó vì một
sự thật lịch sử hiển nhiên là khu đất ấy (và rộng hơn
nữa) vốn chính thống thuộc quyền sử dụng của Phật giáo
trong gần 1.000 năm và sự vụ do Ngài khởi sự có ảnh hưởng
đến sự cố kết của dân tộc Việt Nam, đến biểu tượng
hàng nghìn năm lịch sử, đến một trong “tứ đại khí”
của dân tộc nay chỉ còn trong tâm thức của người Phật
tử - vốn chiếm đại đa số dân số và luôn đồng hành
cùng nền độc lập của nước nhà.
Sự thật
lịch sử đó là hiển nhiên tuyệt đối. Lý do, lực lượng
và quá trình để khu đất đó rơi vào tay Giáo hội Thiên
chúa còn là một sự thật hiển nhiên hơn nữa. Tất cả các
sự thật đó không ai và không bằng chứng nào có thể biện
bác, thưa Ngài?
Khi những
kẻ xâm lược bị tống tiễn ra khỏi bờ cõi, những trang
sử đau thương dần dần được khép lại, con dân nước Nam
mừng mừng tủi tủi, “một bỏ làm mười”, gắng tâm cố
kết xây dựng lại quê hương. Không ngờ Ngài lại có cách
tiếp cận vấn đề theo hướng khác.
Chúng tôi
thiết tưởng, rồi đây tình huống điểm nóng chính trị
- tôn giáo – lịch sử này sẽ được xử lý ở tầm của
năm 2008, ở tâm thế của đất nước hôm nay (chứ không còn
là năm 1883).
Nếu đồng
bào Công giáo có nhu cầu chính đáng về đất đai và Quốc
gia có khả năng, điều kiện đáp ứng nhu cầu ấy, thì có
thể một miếng đất ở đâu đó hợp lý sẽ được nhà
nước cấp để quý Ngài triển khai các mục vụ “kính Chúa
yêu nước”.
Còn khu đất
“tòa Khâm sứ”, sau sự vụ này, chắc chính quyền sẽ có
phương án giải quyết dựa trên công quyền và lợi ích công
cộng, lợi ích hoà hợp tôn giáo.
Còn khi nói
đến “đòi lại” thì hẳn Ngài cũng biết, đó là công
thổ Quốc gia. Không có bất kỳ một tổ chức hay cá nhân
nào có quyền làm việc đó.
Và khi Ngài
nói đến “công lý” thì hẳn Ngài biết rất rõ diễn trình
lịch sử của khu đất đó và những chứng nhân liên quan
đến nó từ năm 1883, và trước đó 826 năm – từ năm 1057.
Đất nước
và nhân dân Việt Nam đang từng bước vượt qua các chướng
ngại, trong đó có chướng ngại bởi chính mình để vươn
lên ngày một hoàn thiện hơn, an lạc hơn. Hình ảnh về một
dân tộc ngày càng cố kết cũng ngày một rạng hơn.
Là người
có nhiều thông tin đối chiếu lại từng trải lịch thiệp,
Ngài chắc hẳn không phủ nhận điều đó?
Là công dân
của nước Việt ở đầu thế kỷ XXI, là người học rộng
trải nhiều, là đấng chăn chiên nhân từ bác ái, Ngài hẳn
sẽ để cho chúng tôi tin chắc rằng Ngài không bao giờ là
người quay lưng lại với Dân tộc mình, không bao giờ là
người không tôn trọng lịch sử khách quan, không bao giờ
là người đưa giáo dân vào con đường hại Nước, hại Dân?
Xin gửi tới
Ngài lời chào trân trọng.
Một nhóm
độc giả
của website
Phật tử Việt Nam (www.phattuvietnam.net).
http://www.phattuvietnam.net/index.php?nv=News&at=article&sid=2865
01-18-2008
11:23:46