GIÁO CHỈ, THÔNG BẠCH
VÀ CƠN KHỦNG HOẢNG
CỦA PHẬT GIÁO VIỆT
NAM TẠI HẢI NGOẠI
______________________________________________________________________
Chuyện
kỳ lạ khó tin nhưng có thật
Giáo Hội
Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHTN), dưới sự lãnh đạo
của nhị vị Hòa Thượng Thích Huyền Quang và Thích Quảng
Độ, đã kiên trì đấu tranh chống lại chế độ Cộng Sản
Việt Nam (CSVN). Chính với sự kiên trì đấu tranh này
mà GHTN trở nên một trong những tổ chức đấu tranh cho tự
do, dân chủ, nhân quyền được biết đến trên thế giới;
và nhị vị Hòa Thượng lãnh đạo là hai trong những khuôn
mặt tiêu biểu của tinh thần đối kháng với nhà nước CSVN
đương thời.
Dù ảnh hưởng
trong nước bị hạn chế, nhưng nhờ vào chư vị Tăng
Ni, Phật tử ở hải ngoại nhiệt tâm, sống hết lòng dạ
với nhị vị lãnh đạo và với tổ chức trong lý tưởng
đấu tranh mà GHTN ở hải ngoại đã trở nên một chướng
ngại lực, gây nhiều khó khăn cho CSVN trên các mặt trận
ngoại giao quốc tế. Dù nội tình của GHTN có nhiều
điều bất ổn; nhưng nhìn trên bề mặt sinh hoạt của Giáo
Hội này ở hải ngoại, người ta không thấy có sóng gió
gì đáng để gọi là dấu hiệu cho một cuộc khủng hoảng
trầm trọng.
Bỗng nhiên,
chuyện kỳ lạ xảy ra.
Đó là Giáo
Chỉ số 9 của Đức Tăng Thống Thích Huyền Quang ký ngày
8/9/2007; và Thông Bạch Hướng Dẫn thực thi Giáo Chỉ của
Hòa Thượng Viện Trưởng Viện Hóa Đạo Thích Quảng Độ
ra ngày 25 tháng 9 năm 2007 được Phòng Thông Tin Phật Giáo
Quốc Tế là cơ quan phát ngôn của Viện Hóa Đạo do ông Võ
Văn Ái cầm đầu phổ biến làm nhiều người, trong cũng như
ngoài GHTN, bàng hoàng sửng sốt. Bên cạnh là Bản Phúc
Trình của Chánh Thư Ký Viện Tăng Thống ký ngày 8/9/2007 và
các Thông Cáo Báo Chí, Thông Tư liên hệ, các cuộc Họp Báo,
Phỏng Vấn... được thực hiện như một mặt trận tuyên
truyền quyết liệt được mở ra gấp rút và có tính toán,
lại càng làm cho thiên hạ bàng hoàng sửng sốt như trước
một chuyện kỳ lạ khó tin nhưng có thật.
- Kỳ
lạ thứ nhất, là ngôn phong của những bản văn trên.
Chỉ cần bỏ đi mấy chữ “Giáo Hội, Tăng Thống, Viện
Trưởng...” là người đọc tưởng như của một Đảng chính
trị bí mật nào. Sắc sảo như một thứ vũ khí của
miệng lưỡi, ngôn từ; quyết liệt đến không một chút bao
dung, khoan nhượng bất kỳ ai và ý kiến nào khác biệt.
Sắc Luật, Sắc Lệnh của một nhà nước trong tình trạng
khẩn trương thiết quân luật hay của một kẻ độc tài bệnh
hoạn tưởng mình đầy uy quyền cũng chỉ sắc sảo, quyết
liệt đến thế là cùng. Oai thì có oai đó nhưng cái
chất từ bi, trí tuệ, hỷ xả, bao dung... cố hữu của Phật
Giáo thì chẳng thấy đâu cả. Đem chữ ký của một
tu sĩ Phật Giáo bình thường đặt vào ngôn phong đó đã là
không thích hợp huống gì là của những vị Đạo cao Đức
trọng như Đức Tăng Thống hay Viện Trưởng Viện Hóa Đạo,
trừ khi vị tu sĩ này đã vì hăng say “đấu tranh với kẻ
thù” đến độ quên mất mình là tu sĩ Phật Giáo trong một
phút bốc đồng! Chuyện kỳ lạ khiến cho người có
chút hiểu biết phải bàng hoàng sửng sốt là thế.
- Kỳ
lạ thứ hai, là từ Giáo Chỉ, Thông Bạch đến Phúc Trình
đều là của những vị đang ở trong nước, đang bị nhà
cầm quyền kiểm soát, giới hạn thông tin trong khi nội dung
của chúng lại là để quyết định số phận của các Giáo
Hội Thống Nhất ở hải ngoại mà đại đa số các vị lãnh
đạo và thành viên của các Giáo Hội này lại hoàn toàn
không hề hay biết, không hề được chia xẻ tin tức, trao
đổi, thảo luận nào dù ngay cả ở thượng tầng lãnh đạo
và trong vòng bí mật. Có lẽ, trong lịch sử, chỉ có những
tổ chức đấu tranh chính trị mà quyền lực tập trung vào
trong tay một người như Hitler của Nazi, hay vào trong tay một
vài người như các Đảng Cộng Sản mới có những quyết
định được làm ra theo kiểu này. Còn đối với những
tổ chức tôn giáo, văn hóa, xã hội xưa nay thì đó là điều
chưa từng có. Đó là chuyện kỳ lạ khiến cho kẻ có
đầu óc bình thường phải giật mình, sửng sốt bàng hoàng.
- Kỳ
lạ thứ ba, là dù Giáo Chỉ không nói rõ nhưng Thông Bạch
Hướng Dẫn thực thi Giáo Chỉ thì khẳng định rõ ràng dứt
khoát đến không thể hiểu khác đi được dù muốn giải
thích biện bạch quanh co đến đâu, đó là “Giải tán các
Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại
Hoa Kỳ và các châu lục” để “thiết lập một Văn Phòng
II Viện Hóa Đạo mới và các GHTN mới”. Chuyện thiết lập
cái mới là quyền tự do của quý vị lãnh đạo cũng như
của bất cứ ai muốn làm; nhưng chuyện giải tán thì làm
sao lại có thể thực hiện khi quý vị lãnh đạo ở trong
nước - dù ở ngôi cao đến đâu - đã không đứng ra thành
lập, không nắm quyền Pháp lý và không hề có tư cách Pháp
nhân gì đối với các tổ chức Giáo Hội này. Cùng lắm,
quý vị chỉ có thể không thừa nhận nữa, vai trò Đại diện
cho Giáo Hội trong nước của các tổ chức Giáo Hội này;
hay quá hơn nữa, thì cắt đứt, chấm dứt mọi liên hệ với
các tổ chức Giáo Hội đó mà thôi. Làm sao lại
có thể giải tán những cái không phải do mình tạo, không
phải của mình làm và hoàn toàn không thuộc của mình? Ai
sáng chế ra cái giải pháp giải tán này quả là kẻ sống
trong ảo tưởng về một thứ quyền lực vốn không hề có.
Tiếc thay, nó lại mang danh nghĩa của Đức Tăng Thống và
Viện Trưởng Viện Hóa Đạo. Quả là chuyện kỳ lạ khó
tin đến phải làm cho kẻ trong cuộc và người ngoài cuộc
nhìn vào phải sửng sốt bàng hoàng.
- Kỳ
lạ thứ tư, là trong khi lộng ngôn giải tán các tổ chức
GHTN ở hải ngoại thì Giáo Chỉ và Thông Bạch Hướng Dẫn
thực thi Giáo Chỉ này cùng các văn bản liên quan lại hàm
ý khẳng định và kết án, một số phần tử trong các Giáo
Hội này và cả trong Phật Giáo Việt Nam ở hải ngoại cùng
với một vài vị ở trong nước, đã làm biến tướng, quay
lưng lại GHTN truyền thống, đã trở thành quốc doanh, hợp
tác và làm tay sai cho CSVN mà hoàn toàn không đưa ra một bằng
chứng nào, ngoài Bản Phúc Trình của vị Chánh Thư Ký Viện
Tăng Thống đang trong tình trạng bị cô lập ở Huế.
Chỉ một lời kết án vu vơ như thế nằm trong văn bản chính
thức của một tổ chức như GHTN trong nước cũng đủ khiến
cho sinh mạng của đối tượng kết án ở hải ngoại bị
đe dọa, nhất là khi lòng hận thù cộng sản bị khích động.
Tác giả của những lời kết án này, hoặc vô ý thức và
vô trách nhiệm đến thế; hoặc là cố ý để cố tình hại
người đến thế, cả hai đều là chuyện kỳ lạ khó tin
đến phải bàng hoàng sửng sốt khi nó được ấn ký bởi
các vị cao cấp nhất của Giáo Hội này trong nước.
- Kỳ
lạ thứ năm, là việc kết án một số phần tử nói trên
lại đi kèm với việc thỉnh cử 14 vị vào trong Văn Phòng
II Viện Hóa Đạo mới. Thủ thuật đó được sử dụng
để khiến cho kẻ nhẹ dạ tin rằng, ngoài 14 vị đó ra, hầu
hết các thành viên còn lại của các Giáo Hội này và cả
Phật Giáo Việt Nam ở hải ngoại đều trở thành “quốc
doanh”, “hợp tác” và “làm tay sai” cho CSVN hết cả.
Điều kỳ lạ đáng nói ở đây là, những kẻ bị kết án
vu vơ đó chẳng phải ai xa lạ mà là những người, mới hôm
nào đây, đã cùng với những kẻ được xem là chống Cộng
trung kiên kia, nhìn nhau mà khóc mà cười, mà chia xẻ mọi
ngọt bùi cay đắng; những người đã đem tâm huyết, công
sức, tài vật hy sinh cho GHTN và cho con đường đấu tranh của
Giáo Hội này trong hơn mười mấy năm qua.
Đạp kẻ
khác xuống cho mình đi lên, thế gian không phải là không có.
Nhưng đạp một người đã từng hy sinh cho mình thì ngay cả
những kẻ tham tàn độc ác cũng khó nhẫn tâm mà làm.
Đạp cả một tập thể những người đã từng hy sinh cho
mình thì thế gian quả là chưa từng thấy. Đạp luôn
cả một Giáo Hội xuống bùn đen, bất chấp đến sinh mệnh
của Phật Giáo thì chỉ có kẻ xem Phật Giáo như kẻ thù
mới làm - và chưa chắc làm được - mà thôi. Ác đến
cùng cực như thế thì còn gì để nói đến những điều
gọi là đạo đức, lương tâm, tự do, dân chủ, nhân quyền...,
thì ai mà chẳng bàng hoàng sửng sốt vì kỳ lạ khó tin quá
mức.
- Kỳ
lạ thứ sáu, là trước, trong và sau khi công bố những
bản văn chính thức này thì đã có không ít những tin tức
vô căn cứ và các bài viết ký đủ thứ tên để bôi lọ,
đả kích, kết án người này, người nọ là thân cộng, là
đầu hàng, làm tay sai cho Cộng Sản. Chúng như một thứ “chiến
dịch nước lũ” hăm he quét sạch tất cả để trên trời
dưới đất chỉ còn lại một mình ta, muốn làm gì thì làm,
muốn nói gì thì nói. Bôi lọ, đả kích, kết án ngay
cả những tổ chức văn hóa Phật Giáo không thuộc về ta,
những sinh hoạt tâm linh Phật Giáo không phải của ta, bất
chấp mọi sự thực có thể kiểm chứng dễ dàng ở ngay những
tổ chức, sinh hoạt này. Đây có thể không phải là
chuyện kỳ lạ ở thế gian. Kỳ lạ đáng nói là cái
nguồn gốc Phật Giáo liên quan đến GHTN của nó. Ai lại
có thể tưởng tượng, cái thứ chiến dịch nước lũ, dối
trá lường gạt dư luận trắng trợn đó lại có thể xuất
phát từ những người nắm quyền trong một tổ chức mang
danh là Giáo Hội Phật Giáo? Người Phật tử chân chính nào
mà không bàng hoàng sửng sốt vì điều đó? không cảm thấy
ngậm ngùi rơi lệ trong nỗi tủi nhục cay đắng vì điều
đó?
Kỳ lạ như
thế! Bàng hoàng sửng sốt đến như thế! Câu hỏi phải được
đặt ra: Tại sao lại đến nông nỗi này cho cả một Giáo
Hội, cho cả tập thể những người con Phật? Câu hỏi
không thể không có câu trả lời để cho sự thực được
phơi bày, để quần chúng không còn bị lường gạt bởi những
kẻ dối trá đầy dã tâm và để cứu lấy niềm tin của
quần chúng Phật tử đang bị đổ vỡ.
Tại sao
ra nông nỗi?
Nguyên
nhân nào đưa đến những sự kiện trên?
Là các văn
bản chính thức của GHTN được công bố lại sẵn có uy tín
của nhị vị Hòa Thượng lãnh đạo đã kiên cường bất
khuất đấu tranh chống lại guồng máy cai trị hà khắc của
nhà nước CSVN, có ai ở hải ngoại này lại không tin, lại
có thể nghi ngờ nội dung của những văn bản này là không
thực. Nhiều người nhẹ dạ đã tin như vậy. Những
người, vốn căm thù Cộng Sản vì những tàn ác của chế
độ này, không những tin như vậy mà có người còn tỏ ngay
thái độ thù nghịch bất bao dung với những nạn nhân trực
tiếp hoặc gián tiếp của các văn bản này. Nhất là khi nó
lại được sự hỗ trợ của cả một chiến dịch liên tục
bôi lọ, nhục mạ, gán ghép đủ thứ tội trạng cho những
nạn nhân này; và mặt khác, chiến dịch đó lại luôn khích
động lòng căm thù Cộng Sản trong cộng đồng người Việt
ở đây để cho khó có ai còn đủ bình tâm mà nhìn ra chân
tướng của sự việc.
Nhưng
người ta làm sao có thể đánh lừa cả thiên hạ?
Ngay từ đầu,
khi Giáo Chỉ, Thông Bạch được phổ biến với ngôn phong
và nội dung chứa đựng những điều kỳ lạ nói trên, không
ít người đã nghi ngờ, tự hỏi là thật hay giả đây?
Là thật thì thật như thế nào mà những vị lãnh đạo vốn
được kính trọng như Hòa Thượng Thích Huyền Quang, Hòa Thượng
Thích Quảng Độ lại làm ra những chuyện kỳ lạ như thế?
Là thật thì thật như thế nào mà cả một số đông người
đang nhiệt tâm hy sinh cho GHTN với lý tưởng đấu tranh chống
CSVN, bỗng chốc trở thành những kẻ thỏa hiệp, đầu hàng,
tay sai cho Cộng Sản hết cả như thế? Còn giả thì ai
là kẻ làm ra và làm ra với ý đồ gì đây? Mà giả
làm sao được khi chúng được ấn ký bởi các vị Tôn Đức
đó?
Thế rồi,
giữa những ồn ào khuấy động, những tiếng nói dè dặt
đã được cất lên. Trước hết là từ các vị trong
hàng giáo phẩm của GHTN tại Hoa Kỳ như quý Hòa Thượng Thích
Thắng Hoan, Thích Tín Nghĩa, Thích Nguyên An... đến các Phật
tử sinh hoạt trong và ngoài Giáo Hội này như những bài viết
của Như Thuyết, Tâm Tịnh, Nhóm Áo Lam... Nói là dè dặt
vì không ai đã nói rõ ra cái động cơ thực sự và trực
tiếp của sự việc dù đó là điều mà ai ở trong GHTN này
cũng biết.
Tại
sao không nói? Có hai lẽ:
Thứ nhất
là vì tấm lòng quý trọng nhị vị Tôn Đức lãnh đạo ở
trong nước, không ai muốn làm gì, nói gì một cách công khai
có thể làm tổn thương uy danh của các Ngài. Liệng chuột
sợ bể đồ quý là vậy.
Thứ hai là
vì cái động cơ thực sự và trực tiếp ấy là cả một
vết ô nhục nằm trong GHTN mà nhiều năm qua, chư Tăng và một
số Phật tử quen biết đã phải chịu đựng, đã nhiều phen
muốn gỡ bỏ mà không làm sao gỡ bỏ được.
Bây giờ
đã đến nước này với cái Ác của kẻ dã tâm đã lên đến
cùng cực, với những hành động bất chấp mọi thủ đoạn
thâm độc để hại người và lường gạt dư luận; bôi lọ,
chà đạp cả một tập thể Phật Giáo không chút nương tay
chỉ để cho mình được ngồi chễm chệ trên ngôi cao thì
quả đã đến lúc không thể không nói.
. Trước
hết, đó là chuyện ô nhục kéo dài của Hòa Thượng Thích
Chánh Lạc - Phó Viện Trưởng Viện Hóa Đạo kiêm Tổng
Ủy Viên Nội Vụ và Hoằng Pháp của Văn Phòng II Viện Hóa
Đạo mới với hai chị em là Hồ Thị Thu và Hồ Thị Thi (vị
thành niên) là con của ông Hồ Văn Ngộ ở Denver, tiểu bang
Colorado.
Cả gia đình
ông Ngộ sinh hoạt tại Chùa Như Lai do HT Chánh Lạc làm lãnh
đạo tinh thần. Khi chuyện đổ bể, gia đình ông này
đã nhiều lần gởi thư đến Cộng Đồng Phật Giáo Colorado
và GHTN/Hoa Kỳ; thậm chí đã từng biểu tình trước cổng
chùa Như Lai trong nhiều tháng trời để tố cáo hành
động sách nhiễu tình dục của HT Chánh Lạc đối với hai
cô gái trên. Những vị có thẩm quyền trực tiếp trong
GHTN/HK không làm gì để giải quyết ngoài việc tìm cách bảo
vệ cho HT Chánh Lạc; cùng lúc, một nguồn dư luận đầy ác
ý vu hãm gia đình ông Ngộ là Cộng Sản đã được tung ra
rầm rộ. Con cái bị sách nhiễu tình dục, kêu la chẳng
thấu tai trời lại bị vu hãm là Cộng Sản. Oan ức và
uất hận, cha con ông Ngộ đã kéo đến tận Đại Hội Thường
Niên của GHTN/HK được tổ chức tại Chùa Từ Đàm, Dallas,
tiểu bang Texas ngày 10-10-1998 để kêu oan, nhưng không được
tiếp và giải quyết. Đó là chuyện mà Cộng Đồng Người
Việt ở Colorado và các Đại Biểu tham dự Đại Hội nói
trên đều biết. Cảm giác GHTN/HK bị nhơ bẩn, ô nhục
vì một người trong hàng lãnh đạo bắt đầu lan tràn trong
Tăng Ni, Phật tử của Giáo Hội.
Oan ức và
uất hận không còn chỗ để kêu, gia đình ông Hồ Văn Ngộ
chỉ còn đường đưa HT Chánh Lạc ra tòa về tội sách nhiễu
tình dục. Phiên toà xử ngày 14/9/2000. Lần ra tòa
này, vì nạn nhân quá thật thà trước một bị cáo quá khôn
ngoan; và vì, bị dư luận giả trá đầu độc, nhiều người
chống Cộng hôm đó đã cầm cờ quốc gia Việt Nam đến biểu
tình trước Tòa Án để cố làm cho vị Chánh Án người Mỹ
tin rằng, đây là vụ án có tính cách chính trị mà hủy bỏ.
Tin tức về vụ án được đăng tải trên báo chí và loan
truyền trong dư luận. Mặc dù vụ án được hủy bỏ,
nhưng cũng đủ khiến cho cảm giác GHTN/HK bị ô nhục, nhơ
bẩn vì một người trong hàng lãnh đạo đè nặng trong lòng
Tăng Ni, Phật tử của Giáo Hội.
Sau vụ án,
chiến dịch vu khống, chụp mũ Cộng Sản cho gia đình ông
Ngộ được đẩy mạnh tới tấp hơn bao giờ khiến cho gần
như cả Cộng Đồng Người Việt tại Colorado này ruồng bỏ
gia đình ông. Trong nỗi uất hận, oan ức cùng cực, ông
Ngộ đã có lần muốn lấy cái chết để rửa sạch nỗi
oan cho mình và gia đình. Nhưng rồi, thời gian dần dần
đã cho câu trả lời để cuối cùng, HT Chánh Lạc bị đưa
ra tòa lần thứ hai. Sau 4 tuần lễ xét xử, tòa phán
quyết bị cáo về tội “vu khống và sách nhiễu tình dục”
với số tiền phạt lên đến 4 triệu 8 trăm ngàn đô la Mỹ
cho bị cáo Lê Kim Cương tức Thích Chánh Lạc và các đồng
lõa thuộc Cộng Đồng Phật Giáo Colorado và Chùa Như Lai.
Vụ án này mang số 99CV5332, xử tại Phòng Xử 19 tại Tòa
Án Quận Hạt Thành Phố Denver, Colorado và được Quan Tòa Quận
Hạt Shelly L. Gilman tuyên án vào ngày 5 tháng 9 năm 2003.
Vụ án với Bản Án trên đây được đăng tải trên các tờ
báo Mỹ như Rocky Mountain News, Denver Post... và các báo Việt
Ngữ như Mõ Làng Denver Co., Saigon USA... Cảm giác GHTN/HK bị
ô nhục, dơ bẩn vì một người trong hàng lãnh đạo Đến
đây thì đã không chỉ đè nặng trong lòng Tăng Ni, Phật tử
trung thành với GHTN mà còn lan đến mọi người con Phật Việt
Nam ở Hoa Kỳ.
Trong nỗi
ô nhục ê chề như thế thì Đại Hội Bất Thường của GHPGVNTN
được tổ chức tại Tu Viện Quảng Đức, Úc Châu vào các
ngày 12-10-2003. Điều kỳ lạ làm ngạc nhiên và phẫn
nộ cho một số Phật tử tại Hoa Kỳ để tâm theo dõi là,
Đại Hội này đã công bố Quyết Định thành lập Hội Đồng
Giáo Phẩm Chứng Minh Viện Tăng Thống và Ban Chỉ Đạo Viện
Hóa Đạo; trong đó, HT Chánh Lạc - một người bị tội, bị
mang bản án ô nhục như thế lại được thỉnh cử vào cả
Hội Đồng Giáo Phẩm Chứng Minh Viện Tăng Thống và Phó Viện
Trưởng Viện Hóa Đạo. Tăng Ni, Phật tử trong Giáo Hội,
vì không muốn công khai phản đối quyết định ở trong nước,
đành đau đớn im lặng, ôm nỗi ô nhục đó vào lòng.
Cũng cần
nói rõ, chuyện ô nhục của HT Chánh Lạc không chỉ dừng
lại ở vụ án với Bản Án xác nhận tội trạng trên đây.
Trước đó, là chuyện xảy ra ở Chùa Hoa Nghiêm, Washington
DC. Sau đó là chuyện nổ ra ở Chùa Phổ Quang, Utah; và
gần đây nhất, ngày 9/9/2007, là chuyện bùng vỡ đưa đến
cuộc biểu tình phản đối của đồng hương Phật tử ở
Chùa Phật Quang, Oregon. Nạn nhân, chứng nhân, chứng từ...
của những chuyện này vẫn còn đó. Không khó khăn gì
cho bất cứ ai muốn kiểm chứng để biết rõ, những điều
nói ở đây. Và tất cả đó là cả một chuỗi, những
chuyện ô nhục do một người lãnh đạo gây nên cho GHTN
và cho cả Phật Giáo Việt Nam ở Hoa Kỳ.
Có thấy
rõ tất cả những chuyện trên, người ta mới hiểu được,
tại sao Giáo Chỉ số 9 và Thông Bạch Hướng Dẫn thực thi
Giáo Chỉ ra đời, đã loại bỏ hay ít nhất, không đề cập
gì đến, đại đa số Chư Tôn Đức trong các GHTN ở hải
ngoại; thậm chí giải tán các Giáo Hội này, để chỉ còn
giữ lại một vài vị, trong đó một trong hai người nắm
quyền thực sự là HT Chánh Lạc với chức vụ Tổng Uỷ Viên
Nội Vụ và Hoằng Pháp. Cũng có thấy rõ những chuyện
trên, người ta mới hiểu được cái biện pháp của vị Chánh
Thư Ký Viện Tăng Thống đề ra được ghi lại trong Thông
Bạch: “Những thành viên trung kiên với Giáo Hội lâu nay,
hãy bảo vệ các vị với bất cứ giá nào…”
Cho nên,
điều gọi là “tình hình trở nên nguy kịch hơn bao giờ”,
là “thực tế hiểm nghèo mà Giáo Hội đang phải đương
đầu...” mà Thông Bạch nêu ra, nếu có, thì chỉ có một
nửa sự thật ở trong nước với chiến dịch bôi lọ Hòa
Thượng Quảng Độ. Còn ở hải ngoại thì chỉ là cái cớ
để che đậy một phần thực chất của vấn đề là, đã
đến cái lúc phải chấp nhận hay không chấp nhận chuyện
ô nhục do HT Chánh Lạc đã gây ra. Chấp nhận ô nhục
thì ở lại, không chấp nhận ô nhục thì phải đi ra khỏi
Giáo Hội. Kết quả thế nào thì Giáo Chỉ và Thông Bạch
Hướng Dẫn đã quyết định giùm, không cần đợi Đại Hội
Thường Niên 2007 sắp tới hay Đại Hội Khoáng Đại năm 2008:
chỉ còn 14 vị là “trung kiên” ở lại, còn đa số bị
đặt ra ngoài vòng trung kiên, cùng nhau chung đội một cái
mũ: “biến tướng”, “chệch hướng”, “quốc doanh”,
“tay sai Cộng Sản”...
. Nếu
chỉ một mình HT Chánh Lạc thì chuyện cũng chưa đến nỗi
gì. Đó chỉ là nhân vật phụ. Nhân vật chính
nắm giữ mọi then chốt cho những biến động khủng hoảng,
tạo nên những chuyện kỳ lạ khó tin trên đây là một người
có công lớn với Hòa Thượng Quảng Độ và với công cuộc
đấu tranh của Giáo Hội là Ông Võ Văn Ái - Giám Đốc
Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế, cơ quan phát ngôn của
Viện Hóa Đạo GHTN trên trường quốc tế, và vừa mới lên
chức Tổng Ủy Viên Ngoại Vụ Văn Phòng II/VHD song hành với
Tổng Ủy Viên Nội Vụ là HT Chánh Lạc.
Rất đúng
để nói rằng, ông Võ Văn Ái là một người có tài; và trên
mặt nổi, là người có công lớn trong công cuộc vận động
đấu tranh trước nay. Bằng tài nói năng, viết lách có
khả năng thuyết phục, Ông đã làm nên nhiều việc: vận
động chính giới quốc tế, Quốc Hội Âu châu, Quốc Hội
Hoa Kỳ, các tổ chức đấu tranh cho nhân quyền... lên tiếng
về những đàn áp tôn giáo, nhân quyền ở Việt Nam, nhất
là đối với GHPGVNTN; vận động cho Hòa Thượng Quảng Độ
được giải Rafto; và nhiều lần được làm ứng viên của
Giải Nobel Hòa Bình...
Chính vì
đã làm nên nhiều việc như thế, Ông được sự tin tưởng
gần như tuyệt đối của HT Quảng Độ và nắm giữ vai trò
then chốt trong GHTN: là người trực tiếp đưa tin từ trong
ra ngoài và từ ngoài vào trong. Tất cả tình hình
thế giới, tình trạng vận động quốc tế cho những nỗ
lực đấu tranh của Giáo Hội; cả tình hình sinh hoạt và
thành phần nhân sự của các GHTN ở hải ngoại mà HT Quảng
Độ ở trong nước biết và làm quyết định là qua Ông.
Rồi cũng từ Ông mà các Giáo Chỉ, Thông Bạch, Thông Tư...
của GH trong nước được đưa ra và phổ biến ở bên ngoài.
Có người bảo Ông là “cái loa” của Viện Hóa Đạo.
Điều đó đúng. Cho nên Ông nói gì thì đó là HT Quảng
Độ nói. Nhưng trước khi là “cái loa”, Ông đã
là “cái kính” cho HT Quảng Độ nhìn. Kính xanh
thì HT nhìn ra xanh. Kính đỏ thì HT nhìn ra đỏ.
Xanh hay đỏ, trắng hay đen trong các thành phần nhân sự của
GH ở bên ngoài là hoàn toàn tùy thuộc ở Ông. Cho nên,
một người đã làm nên nhiều chuyện ô nhục cho GH mà ai
cũng biết như HT Chánh Lạc lại trở thành một người “trong
sạch, uy tín và trung kiên” trong mắt nhìn của HT Quảng Độ
là vì vậy. Trong khi bao nhiêu vị khác đem hết lòng dạ,
công sức phục vụ, hy sinh cho GH và cho con đường đấu tranh
của GH bỗng chốc trở thành những phần tử “biến tướng,
chệch hướng, cơ hội, quốc doanh, tay sai của Cộng Sản”
cũng là vì vậy. Lại cũng vì vậy mà, từ khi có GHTN/Hoa
Kỳ ra đời đến nay, bao nhiêu lần có Đại Hội Khoáng Đại
để công cử nhân sự cho các Hội Đồng là có bấy nhiêu
Giáo Chỉ Lưu Nhiệm ra đời để Đại Hội khỏi phải nhọc
lòng bầu bán, công cử.
Vai trò có
tính cách quyết định của Ông Võ Văn Ái là như thế.
Công lao của Ông không nhỏ. Đó là điều HT Quảng Độ
thấy và ai cũng có thể thấy. Nhưng những tác hại mà
Ông gây ra cũng không vừa thì HT Quảng Độ không làm sao thấy
được. Trước những tác hại này, có người trong và
ngoài GHTN/HK đã từng đặt nghi vấn về Ông.
Thực sự,
Ông làm việc cho ai?
Ít nhất,
trên website của tổ chức National Endowment
for Democracy http:// www.ned.org
người ta có được câu trả lời rõ ràng, là Ông đã nhận
tiền và làm việc cho cơ quan chính trị này của Hoa Kỳ.
Chứng cứ này đã khiến cho nhiều người ở ngoài GHTN đặt
lên một câu hỏi quan trọng, đó là, có hay không, những hoạt
động của Ông Võ Văn Ái là vì Dân Tộc, vì Phật Giáo?
Có hay không, cái chính nghĩa dân tộc trong công cuộc đấu
tranh của GHTN khi Ông là người làm việc cho ngoại bang lại
nắm quyền quyết định của Giáo Hội này? Cho nên, dù
không công khai nói ra, các thành viên của GHTN/HN không chỉ
bất đồng ý kiến với Ông Ái về những thay đổi và sắp
xếp nhân sự mà còn, cảm thấy bất an trước sự kiện ông
làm việc cho ngoại bang mà lại nắm quyền hành quá lớn trong
Giáo Hội.
Ông Võ Văn
Ái, bằng công lao và tài năng thuyết phục của mình, qua HT
Quảng Độ, cũng đã gián tiếp góp phần quyết định cho
việc sắp xếp nhân sự của GH ngay ở trong nước. Thượng
Tọa Tuệ Sỹ đã từng tỏ ý bất bình trước ảnh hưởng
một chiều của Võ Văn Ái với HT Quảng Độ; và vì không
muốn dính vào một cuộc tranh chấp quyền lực có thể xảy
ra, lại biết mình không làm gì được, TT Tuệ Sỹ đã im
lặng rút lui, chọn con đường văn hóa, dịch kinh, viết sách,
giảng dạy cho Tăng Ni để mong đóng góp được chút gì cho
sự chuyển hóa con người làm nền tảng cho sự thay đổi
của đất nước và Phật Giáo sau này. Một số vị trong
Hội Đồng Viện cũng theo đó rút lui.
Chụp lấy
ngay cơ hội này, Giáo Chỉ số 2/GC/VTT được ban hành và công
bố trong Lễ Kỷ Niệm 30 năm của GHPGVNTN vận động cho tự
do tôn giáo, nhân quyền và dân chủ ngày 18/12/2005 tại Chùa
Diệu Pháp, California, Hoa Kỳ. Giáo Chỉ đưa ra một thành
phần nhân sự mới, xem như loại bỏ - không cần xem xét những
ý kiến bất đồng và nỗi bất bình kia có chính đáng hay
không - một số lớn những thành viên đã từng sống chết
cùng Giáo Hội ở trong nước như quý TT Tuệ Sỹ, Đức Thắng,
Thanh Huyền, v. v. Giáo Chỉ được công bố đã làm “sửng
sờ, kinh ngạc và thất vọng” cho nhiều vị trong các GHTN
tại hải ngoại.
Với sự
yêu cầu của đa số thành viên các Hội Ðồng, GHTN/HK và
Văn phòng II Viện Hóa Ðạo đã phải tổ chức Ðại Hội
Bất Thường trong tháng 3 năm 2006, qua đó, các thành viên của
Giáo Hội, kể cả GHTN/Âu châu đã công khai bày tỏ thái độ
bất bình trước những ứng xử không bình thường của Giáo
Hội trong và ngoài nước. Trong khi đó, GHTN/Canada chính thức
gởi Thỉnh Nguyện Thư về Hòa Thượng Viện Trưởng Viện
Hóa Đạo, bày tỏ nỗi “sửng sờ, kinh ngạc và thất vọng”
của mình, nói thẳng vào “sự thao túng, lạm quyền” của
Ông Võ Văn Ái đã đưa đến việc ra đời của Giáo Chỉ
này.
Thế là,
cả một chiến dịch bôi lọ, nhục mạ, vu khống bắt đầu
và mở rộng ra nhiều đối tượng mà nạn nhân trước hết
không ai khác là những vị đã bày tỏ phản ứng bất bình
trên. Chiến dịch này được mở rộng đến nỗi, bất
cứ sinh hoạt nào có dính líu đến những vị bất bình kia
đều bị đánh phủ đầu, đánh tới tấp, bất chấp mọi
sự thực và lẽ phải tối thiểu như trường hợp đối với
Hội Thân Hữu Già Lam và Ngày Về Nguồn được tổ chức
ở Canada mới đây.
- Hội
Thân Hữu Già Lam quy tụ một số chư Tăng và cư sĩ đã từng
theo học Lớp Chuyên Khoa Phật Học tại Chùa Già Lam, Sàigòn
trong những năm tháng khó khăn nhất sau khi Cộng Sản đã thiết
lập guồng máy cai trị ở miền Nam (1980 - 1984). Trong
thành phần Giáo Thọ Sư của lớp học này, có Hòa Thượng
Thích Huyền Quang và Thầy Tuệ Sỹ. Tiếp nối chí nguyện
của các bậc Thầy đó, các vị sau này ra hải ngoại, một
số là những thành viên hoạt động tích cực trong các GHTN,
đã cùng ngồi lại với nhau từ năm 2004 với ý nguyện hỗ
trợ cho những hoạt động văn hóa, giáo dục Phật Giáo bên
cạnh những hoạt động từ thiện xã hội, những mong góp
phần làm sống dậy nền văn hóa Từ Bi, Trí Tuệ của Phật
Giáo trong một đất nước đã bị nền văn hóa bạo hành
và cuồng tín Mác-Xít ngự trị. Ý nguyện đó đáng quý
biết bao! Có cái gì để gọi là quốc doanh, là biến
tướng, đầu hàng, làm tay sai cho Cộng Sản ở đây?
- Ngày
Về Nguồn được tổ chức tại Chùa Pháp Vân, Canada vào các
ngày 21, 22, 23 tháng 9 năm 2007. Đó là ngày trở về cội
nguồn tâm linh để Hiệp Kỵ Lịch Đạï Tổ Sư, để chư
Tăng Ni Việt Nam đang tu học và hành đạo ở nhiều nơi trên
thế giới có cơ hội trao đổi, chia xẻ kinh nghiệm tu học
và phụng sự trong các xã hội văn minh vật dục Tây phương.
Sợ đánh mất mình, đánh mất chí nguyện và sơ tâm trong
sáng của người xuất gia mà Tăng Ni ngồi lại để cùng nhau,
lấy lời Phật dạy, lấy tấm gương của các bậc Thầy
Tổ xưa mà giữ gìn cho mình và giữ gìn cho nhau. Ý nguyện
đó cao đẹp biết mấy! Việc làm đó cần thiết biết
bao! Thế mà có người lại tưởng tượng ra đó là một
Đại Hội của những người bất mãn với GHTN để thành
lập một Giáo Hội mới rồi nhắm mắt tung hết “đòn thù”
này đến “đòn thù” khác, điểm mặt chỉ tên 96 vị Tôn
Đức Tăng Ni tham dự bằng đủ thứ ngôn ngữ thô bạo, gian
trá, cho đó là quốc doanh, là biến tướng, đầu hàng, là
tay sai của Cộng Sản. Chống Cộng mà đem những giá
trị văn hóa tâm linh cao đẹp trao cho Cộng Sản hết cả thì
chúng ta còn có gì? Sao người ta lại hoang tưởng và
hành động kỳ cục đến thế!
Chính sự
hoang tưởng này mà Ông Võ Văn Ái vẽ ra bức tranh tình hình
nguy cấp của GHTN hải ngoại bên cạnh tình hình nguy cấp
ở trong nước khi CSVN mở chiến dịch bôi nhọ HT Quảng Độ
trên các cơ quan truyền thông, để thuyết phục HT Quảng Độ
phải khẩn cấp cho ra đời Giáo Chỉ số 9 với chữ ký của
Đức Tăng Thống Thích Huyền Quang trước Ngày Về Nguồn;
và theo sau, là các Thông Bạch Hướng Dẫn của Viện Trưởng
Viện Hóa Đạo, là Bản Phúc Trình của Chánh Thư Ký Viện
Tăng Thống...
Tất cả
là gì?
Là chính
thức hóa và công khai hóa cái chiến dịch vu khống, bôi lọ
kia. Có HT Viện Trưởng Viện Hóa Đạo và Đức Tăng
Thống bảo chứng thì còn ai lại không tin!
Và để
làm gì?
Là để,
đánh phủ đầu tất cả những ai đã dám tỏ ý bất bình,
bất đồng ý kiến về nhân sự - nhất là về vai trò của
HT Chánh Lạc và của Ông Võ Văn Ái. Và để triệt hạ
cái mà Ông Ái hoang tưởng là Đại Hội Về Nguồn với sự
ra đời của một Giáo Hội mới cũng chỉ có trong đầu óc
hoang tưởng của Ông. Có cả một chiến dịch vu khống,
bôi lọ; lại dựa vào và mượn tay cao trào chống Cộng trong
cộng đồng người Việt; lại cũng không thiếu những kẻ
muốn đánh phá Phật Giáo thì việc đánh phủ đầu và triệt
hạ kia đâu có khó khăn gì?
Nhưng tại
sao lại Ông Ái và HT Chánh Lạc mà không phải ai khác?
Là vì cả
Ông Ái và HT Chánh Lạc đều có vấn đề. Một vị thì
gây ô nhục làm xấu hổ cho Phật Giáo. Một vị thì
làm việc theo tư tâm, tà ý cho mưu đồ riêng, cũng đã từng
gây nên nhiều đổ vỡ trong Phật Giáo. Và cả hai, đều
không có mấy người trong GHTN hải ngoại ưa chuộng; cả hai
đều có cùng cái tâm Ác, hại người không ưa mình; và vì
vậy, cả hai đã cùng kết hợp nhau lại để cùng triệt hạ
những người này mà cả hai đều xem như kẻ thù chung.
Những
hậu quả của Giáo Chỉ số 9 và Thông Bạch...
- Hậu
quả trực tiếp đầu tiên là GHTN, ngoài 14 vị được
thỉnh cử vào Văn Phòng II Viện Hóa Đạo mới, còn ra mất
hết chư vị Tôn Đức Tăng Ni và Phật tử ở hải ngoại
đã từng đem tâm huyết, công sức, tài vật phục vụ và
hy sinh cho Giáo Hội trong hơn 15 năm qua. Không chỉ mất,
những Giáo Chỉ, Thông Bạch... này còn để lại một nỗi
thất vọng, chán chường, đau đớn, tủi nhục, mất niềm
tin và cả phẫn nộ ở họ trước việc làm chưa bao xảy
ra trước đây của Giáo Hội. Đối với Đức Tăng Thống
Thích Huyền Quang, ai cũng biết tuổi già sức yếu và tấm
lòng trước nay của Ngài để hiểu rằng, Ngài không bao giờ
chủ động làm ra Giáo Chỉ dù có dấu ấn ký của Ngài.
Nhưng đối với HT Viện Trưởng Thích Quảng Độ- người
mà một số Tăng Ni, Phật tử đã từng tự hào là tấm gương
vô úy, bất khuất trước cường quyền, là vị lãnh đạo
can trường, dũng lược giữa những hoàn cảnh hiểm nguy, là
khuôn mặt nổi bật trong cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ,
nhân quyền dưới chế độ Cộng Sản mà Phật Giáo Việt
Nam đã có được; thì giờ đây, tất cả chỉ còn là một
nỗi bàng hoàng thất vọng to lớn. Thất vọng vì, dù
có biết từ lâu, vai trò của Ông Võ Văn Ái đã ảnh hưởng
nhiều đến Hòa Thượng nhưng không thể ngờ lại ảnh hưởng
đến cái mức, khiến Hòa Thượng bỏ hết tất cả để trên
trời dưới đất chỉ còn một Võ Văn Ái như thế. Thất
vọng luôn cả đối với những phát biểu gần đây của Hòa
Thượng trong cuộc phỏng vấn của Đài Á Châu Tự Do được
lưu trữ tại trang nhà www.queme.net mục radio ngày 09/11/2007
khi Ngài cho rằng, Giáo Chỉ cũng như Sắc Luật của Nhà Nước
giải tán Quốc Hội, như Sắc Lệnh Giới Nghiêm của một
ông độc tài nào đó, chỉ có khâm tuân chứ không được
nói chuyện đúng, sai. Khắp trong Tam Tạng kinh điển và
khắp trong lịch sử hơn 2500 năm của Phật Giáo, có ở đâu
và lúc nào cái thứ quyền lực ghê gớm như thế!
- Hậu
quả trực tiếp thứ hai là, các GHTN/Hải Ngoại, dù trong
thực tế, Giáo Chỉ và Thông Bạch không có quyền gì để
giải tán; nhưng chúng lại tác động đến tận gốc rễ của
lòng người để khiến cho các Giáo Hội này bị tê liệt.
Chưa nói chuyện hoằng pháp lợi sanh, chỉ riêng mặt đấu
tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền, GHTN còn đâu quần
chúng ở hải ngoại đã nhiều năm hết lòng hỗ trợ tinh
thần và vật chất cho GHTN trong nước, còn đâu lực lượng
quần chúng đã từng nhiệt thành tham gia trong những sinh hoạt
đấu tranh cho lý tưởng tự do, dân chủ bên cạnh những lực
lượng quần chúng của các tôn giáo bạn và những tổ chức
khác. Các GHTN/Hải Ngoại đã là một lực lượng gây
nhiều chướng ngại cho CSVN trên các mặt trận ngoại giao
quốc tế, không chỉ ở các tuyên ngôn, văn thư mà chính yếu
là ở quần chúng Tăng Ni, Phật tử. Vì vậy, hơn ai hết,
CSVN muốn triệt hạ các GHTN này mà không sao triệt hạ được.
Giáo Chỉ số 9 và Thông Bạch Hướng Dẫn ra đời đã làm
giùm cho CSVN điều họ muốn mà không bao giờ làm được đó.
Có món quà nào quý hơn, không mong mà lại được, cho CSVN
như thế!
- Hậu
quả trực tiếp thứ ba là, Giáo Chỉ và Thông Bạch Hướng
Dẫn đã tạo nên bao nỗi nghi ngờ và xáo trộn trong toàn
bộ các cộng đồng, chùa chiền, tổ chức của GHTN và của
cả nền Phật Giáo Việt Nam ở hải ngoại khi Giáo Chỉ và
Thông Bạch cho rằng “một số phần tử cơ hội trong cộng
đồng Phật Giáo hải ngoại tiếp tay, gây phân hóa, tạo ly
gián, biến tướng chủ trương...” Lời khẳng định nghe
chắc như đinh đóng đó đã không chỉ rõ ai và bằng cớ
ở đâu, lại quy chụp vào trong cả “cộng đồng Phật giáo
hải ngoại”, thì quả là vu vơ, hàm hồ. Nhưng chính
lời khẳng định vu vơ và hàm hồ này đã và đang tạo nên
bao tác hại không lường, không chỉ cho GHTN, mà cho toàn bộ
sinh hoạt của Phật Giáo Việt Nam ở hải ngoại. Nó
đang gây nghi ngờ, chia rẽ, xáo trộn giữa chư Tăng với Phật
tử, giữa Phật tử với Phật tử và giữa Phật tử với
những kẻ ở bên ngoài. Phật tử nghi ngờ chư Tăng đưa
đến cảnh Phật tử quay lại chửi Thầy ngay trong những Đạo
Tràng trước nay tu học thanh tịnh. Nhóm Phật tử này
nghi ngờ, chửi Thầy đối lại với nhóm Phật tử kia bảo
vệ Thầy, gây ra cảnh chia rẽ, xáo trộn dưới một mái chùa.
Nó đang làm tan nát lòng người, đang gây đổ vỡ niềm tin
của quần chúng ở Tam Bảo.Tội này ai mang? Trách nhiệm này
ai chịu? Cả một tập thể Tăng Ni, cả một nền Phật
Giáo Việt Nam ở hải ngoại có bao nhiêu cơ sở, chùa chiền
đang sống yên ổn bỗng nhiên trở thành nạn nhân của Giáo
Chỉ, Thông Bạch. Có yên ổn chăng là trên dưới 20 vị với
không quá 10 ngôi chùa đang ở trong Văn Phòng II/Viện Hóa Đạo
và GHPHVNTN tại Hoa Kỳ vừa mới được công cử. Những
sự cố đang xảy ra ở nhiều nơi đó, nếu đưa ra pháp luật,
ai là kẻ phải chịu trách nhiệm trước Pháp Luật ở đây?
Là Viện Hóa Đạo? Là Văn Phòng II/Viện Hóa Đạo?
Là cơ quan nào phát tán Giáo Chỉ, Thông Bạch? Hòa Thượng
Chủ Tịch Văn Phòng II/Viện Hóa Đạo có gánh nổi trách nhiệm
này?
- Hậu
quả trực tiếp thứ tư là, bao nhiêu kẻ vốn căm thù
CS vì những tàn ác của chế độ này bị khích động vì
những lời lẽ vô trách nhiệm, hàm ý bất lương trong các
Giáo Chỉ, Thông Bạch, Phúc Trình và dưới ảnh hưởng của
chiến dịch bôi lọ vu khống có chủ đích, thay vì trút hận
thù vào Cộng Sản, họ lại trút hận lên đầu chư Tăng Ni
và bất cứ Phật tử nào không chịu cúi đầu khâm tuân các
văn bản này. Bao nhiêu kẻ vốn có ác tâm phá hoại Phật
Giáo thì giờ đây, “giậu đổ bìm leo”, “đục nước
béo cò”, họ chụp lấy cơ hội này để bôi đen hết mọi
khuôn mặt trong Phật Giáo, xuyên tạc, nhục mạ mọi sinh hoạt
của Phật Giáo, kể cả với những bậc Thầy Tổ đã ra đi.
Họ không ra mặt vì sợ pháp luật. Họ núp trong bóng
tối, tung hết tờ truyền đơn nặc danh này đến tờ truyền
đơn nặc danh khác, thổi ra hết lời đồn này đến lời
đồn khác; và cứ thế, họ chà đạp vô tội vạ lên Phật
Giáo, tiếp tay phá nát ngôi nhà Phật Giáo Việt Nam ở hải
ngoại mà bao nhiêu Tăng Ni, Phật tử đã dày công gầy dựng.
Đó là những gì họ đã và đang làm trong hơn hai tháng qua
ở một vài nơi tại Hoa Kỳ. Làm được đến đâu, cái
đó còn tùy ở khả năng giấu mặt của họ mà cũng tùy ở
niềm tin, thái độ của người Phật tử Việt Nam.
- Hậu
quả trực tiếp thứ năm và là hậu quả lâu dài cho Phật
Giáo Việt Nam ở hải ngoại, là tất cả các hậu quả trên
sẽ không dễ dàng, trong một sớm một chiều, mà chấm dứt.
Nó sẽ tiếp tục lan rộng và ăn sâu vào trong gan ruột của
cơ thể Phật Giáo.Vết thương sẽ không dễ chữa lành vì
vi trùng không bao giờ loại bỏ hết được. Phật Giáo
ở hải ngoại sẽ phân hóa nhiều hơn. Đã có nhiều
hố sâu ngăn cách thì giờ đây, lại thêm cái hố sâu Văn
Phòng II với không Văn Phòng II, khâm tuân với không khâm tuân
đang tạo nên phân hóa ngay trong nội bộ các chùa chiền và
cộng đồng Phật Giáo VN. Trong khi đó thì khả năng
đóng góp của nó vào các mặt hoạt động chính trị, văn
hóa, giáo dục, từ thiện, xã hội để làm thay đổi con người
và đất nước Việt Nam và ngay cả cho chính bản thân Phật
Giáo ở trong nước sẽ bị rất nhiều giới hạn. Hoặc
là bị trói tay vì dư luận ác ý lúc nào cũng sẵn sàng vu
khống; hoặc là vì e dè, sợ sệt đến ngay chính Tăng Ni cũng
không dám vì Đạo quên mình. Con đường phục hưng Phật Giáo
ở Việt Nam, cuối cùng, chỉ còn trông chờ vào Tăng Ni và
Phật tử ở trong nước vốn đang bị lệ thuộc và hạn chế
nhiều mặt. Ở hải ngoại này, rồi đây, nói chuyện phục
hưng Phật Giáo ở Việt Nam là sẽ bị chế ngự ngay bởi
cái quan điểm nông cạn, sai lầm cho rằng, phục hưng Phật
Giáo là làm việc trang trí, rửa mặt cho chế độ. Những
kẻ cho như thế - trong đó có một số lớn Phật tử - không
bao giờ hiểu rằng, làm cho Phật Giáo được phục hưng chính
là làm cho chế độ này tàn lụi, chính là con đường hòa
bình để chuyển hóa đất nước và xã hội Việt Nam hướng
về chân trời tự do, dân chủ đích thực.Với họ, Phật
Giáo chỉ có con đường đấu tranh chính trị một mất một
còn với Cộng Sản. Còn chuyện hoằng pháp, văn hóa,
giáo dục, từ thiện là để dành cho ai khác, cho Cộng Sản
hoặc cho tôn giáo nào khác. Ngay cả người Phật tử
mà cũng quan niệm như thế thì làm sao mà đạo Phật không
tàn lụi để cho cái Ác cứ mãi hoành hành trên quê hương.
Trách ai được nữa bây giờ!
Đấu tranh
chính trị cho tự do, dân chủ sớm đến với dân tộc. Đó
là điều khẩn thiết, không thể không làm. Nhưng hoằng
pháp để cho người dân Việt biết nhân quả tội phước
mà bỏ ác làm lành; làm văn hóa, giáo dục để thay đổi
não trạng và lề thói suy nghĩ duy vật một chiều, để đem
tư tưởng tự do, nhân ái thay thế cho độc tài cường bạo;
làm từ thiện xã hội để cứu lấy những cuộc đời bất
hạnh mà nuôi chút sinh lực cho dân tộc... Tất cả đó,
phải đâu không cần thiết, phải đâu không nên làm?
Nếu chỉ có đấu tranh chính trị thì chưa nói, Phật Giáo
sẽ bị “biến tướng Bát Chánh Đạo” như thế nào, mà
cho dù, cuộc đấu tranh chính trị không có những mặt hoạt
động kia có thành công đi nữa thì chúng ta sẽ còn có gì,
ngoài một cái xác không hồn?
Thay lời
kết
Chúng tôi
đắn đo suy nghĩ nhiều khi lên tiếng như thế này. Đắn
đo suy nghĩ vì xưa nay, chưa bao giờ, chúng tôi muốn làm cho
ai phải bị thương tổn, dù kẻ đó có xấu ác đến đâu.
Càng đắn đo suy nghĩ hơn khi phải làm thương tổn ít nhiều
cái hình ảnh đáng kính của một người đã đem thân mình
gánh lấy nỗi khổ vô tận của dân tộc dưới chế độ
Cộng Sản như Hòa Thượng Thích Quảng Độ. Chúng tôi
biết mình mang một món nợ đối với Ngài cũng như đối
với tất cả những ai đã vì dân tộc và Phật Giáo mà hy
sinh, mà cam chịu bao nỗi đắng cay để lên tiếng nói cho
những khát vọng chân chính của người dân Việt và Phật
tử Việt.
Nhưng làm
sao chúng tôi có thể nhẫn tâm không nói khi nhìn thấy bao
nhiêu người, không kể chúng tôi, bị oan ức vì những lời
vu khống, bịa đặt đầy ác ý; và bao nhiêu người khác,
trong đó có Hòa Thượng Quảng Độ, bị lường gạt bởi
những lời dối trá của một ai kia? Chúng tôi lại không thể
nhẫn tâm không nói khi nhìn thấy cả một tập thể Tăng Ni
bị chà đạp, cả một Giáo Hội Phật Giáo được xây dựng
bằng bao tâm huyết và hy sinh của bao người lại trở thành
sở hữu riêng của một nhóm người, tài không thiếu nhưng
ác tâm lại có thừa! Chúng tôi lại càng không thể nhẫn
tâm không nói khi thấy cả một nền Phật Giáo Việt Nam ở
hải ngoại bị vùi dập bởi những dư luận đầy ác ý và
bị xô đẩy vào một tương lai mờ mịt, chưa biết về đâu!
Người ta
nói chúng tôi là vô lễ, bất kính với lãnh đạo khi bất
tuân Giáo Chỉ, Thông Bạch và khi bày tỏ những ý kiến của
mình. Chúng tôi không nghĩ thế. Bởi vì, trên tất cả, Đức
Phật không bao giờ dạy chúng tôi cứ cúi đầu khâm tuân,
nhắm mắt tin theo những lời nói của bất cứ một ai mà
không suy xét cho tận tường. Huống chi, đó lại là những
lời gian dối, đã và đang gây nên bao tổn hại cho Phật Giáo.
Người ta
nói, không có lửa làm sao có khói. Đúng lắm. Chỉ có điều,
lửa đó do kẻ gian đốt lên rồi la làng cho thiên hạ biết;
và chúng tôi, trong ý thức về trách nhiệm của mình đối
với quần chúng Phật tử và tiền đồ của Phật Giáo, phải
cố gắng dập tắt nó đi, được phần nào hay phần nấy,
để cứu lấy ngôi nhà Phật Giáo đang bị lửa đỏ gian dối
thiêu đốt này.
Trong chỗ
tận cùng của lương tâm, chúng tôi biết mình vì đâu mà
phải lên tiếng. Cũng trong chỗ tận cùng của lương tâm đó,
chúng tôi, xin vì tất cả mà chấp nhận mọi điều tệ hại
nhất có thể xảy ra cho bản thân, chỉ để mong cho Phật
Giáo Việt Nam được tồn tại và phát triển với tất cả
giá trị chân thật của nó; và cho dân tộc Việt Nam sớm
được sống với tự do, dân chủ đích thực - ước vọng
chân chính của mọi con dân nước Việt ngày nay.
Hoa Kỳ,
ngày 4-12-2007
Hòa Thượng
THÍCH THẮNG HOAN
Nguyên thành
viên Hội đồng Trưởng lão Viện Tăng Thống GHPGVNTN
Chánh Văn
Phòng Hội đồng Giáo phẩm GHPGVNTNHN – Hoa Kỳ
Nguyên thành
viên Hội đồng Thường vụ GHPGVNTNHN-HK – Văn Phòng II VHÐ
Hòa Thượng
THÍCH TRÍ CHƠN
Nguyên thành
viên Hội đồng Trưởng lão Viện Tăng Thống GHPGVNTN
Thành viên
Hội đồng Giáo phẩm GHPGVNTNHN-Hoa kỳ
Nguyên thành
viên Hội đồng Thường vụ GHPGVNTNHNHK – Văn Phòng II VHÐ
Phó Chủ
tịch Ngoại vụ Hội đồng Ðiều hành GHPGVNTNHN – Hoa Kỳ
Hòa Thượng
THÍCH CHƠN THÀNH
Nguyên thành
viên Hội đồng Trưởng lão Viện Tăng Thống GHPGVNTN
Thành viên
Hội đồng Giáo phẩm GHPGVNTNHN Hoa Kỳ
Nguyên thành
viên Hội đồng Thường vụ GHPGVNTNHN-HK – Văn Phòng II VHÐ
Hòa Thượng
THÍCH NGUYÊN LAI
Thành viên
Hội đồng Giáo phẩm GHPGVNTNHN – Hoa Kỳ
Hòa Thượng
THÍCH HẠNH ÐẠO
Cố vấn
Hội đồng Ðiều Hành GHPGVNTNHN – Hoa Kỳ
Hòa Thượng
THÍCH NGUYÊN AN
Thành viên
Hội đồng Giáo phẩm GHPGVNTNHN – Hoa Kỳ
Tổng vụ
trưởng Tổng vụ Tăng sự GHPGVNTNHN – Hoa Kỳ
Hòa Thượng
THÍCH TÍN NGHĨA
Thành viên
Hội đồng Giáo phẩm GHPGVNTNHN – Hoa Kỳ
Nguyên thành
viên Hội đồng Thường vụ GHPGVNTNHN-HK – Văn Phòng II VHÐ
Tổng vụ
trưởng Tổng vụ Cư sĩ GHPGVNTNHN – Hoa Kỳ
Hòa Thượng
THÍCH NGUYÊN TRÍ
Thành viên
Hội đồng Giáo phẩm GHPGVNTNHN – Hoa Kỳ
Tổng vụ
trưởng Tổng vụ Tài chánh GHPGVNTNHN – Hoa Kỳ
