Nhị vị Hòa thượng
Tổng Vụ Trưởng
các Tổng vụ Tăng
Sự và Cư Sĩ GHPGVNTNHN/HK
khẩn thiết kêu gọi
chư Tôn Phật tử bình tâm tịnh trí lấy Chánh pháp của đức
Phật để tự soi sáng mình
______________________________________________________________________
Phật lịch
: 2551, Hoa kỳ, ngày 04 tháng 11 năm 2007
LỜI KÊU
GỌI KHẨN THIẾT
Kính bạch
chư Tôn Đức Tăng Ni,
Kính thưa
toàn thể Phật tử,
Gần ba thập
niên trước, những Tăng sĩ Phật giáo chúng tôi đã cùng với
hàng trăm ngàn đồng bào Việt Nam bỏ nước ra đi tìm tư
do, vì không thể chấp nhận sự thống trị độc tài chuyên
chính và chủ trương tiêu diệt Phật giáo của chế độ cộng
sản. Khi đến được đất nước tự do, chúng tôi đã
nỗ lực không ngừng thực hiện việc kiến tạo cơ sở để
tiếp tục sự nghiệp hoằng dương Chánh pháp làm lợi lạc
quần sinh tại đất khách quê người. Song song với
những công tác Phật sự ấy, chúng tôi cũng đã luôn luôn
canh cánh bên lòng hoàn cảnh điêu linh thống khổ của dân
tộc và đạo pháp tại quê nhà. Chính vì vậy, chúng
tôi đã cùng với chư tôn đức Tăng, Ni và cư sĩ Phật tử
vận dụng mọi khả năng vốn có để góp phần hỗ trợ cho
công cuộc đấu tranh cho tự do tôn giáo và nhân quyền tại
Việt Nam. Năm 1991, đáp ứng lời hiệu triệu qua Tâm
Thư của đại lão Hòa Thượng Thích Đôn Hậu, Chánh Thư Ký
Xử Lý Viện Tăng Thống, chúng tôi đã cùng với chư tôn đức
Tăng, Ni tại Hoa Kỳ vận động thành lập Giáo Hội Phật
Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại Hoa Kỳ.
Là một người
công dân Việt Nam lại là một Tăng sĩ được trưởng thành
trong đại gia đình GHPGVNTN, chúng tôi không bao giờ quên những
khổ nạn mà dân tộc và đạo pháp phải gánh chịu dưới
những tàn bạo của các thế lực vô minh manh động.
Chính trong tâm niệm ấy, chúng tôi một lòng trân quý con đường
trong sáng vì dân tộc và đạo pháp mà GHPGVNTN đã đi.
Con đường ấy là con đường trí tuệ và từ bi mà đức
Phật và lịch đại tổ sư đã khai mở, mà lịch sử trên
hai ngàn năm Phật Giáo Việt Nam còn lưu lại những điểm
son cao đẹp. GHPGVNTN sở dĩ là điểm hội tụ, là nơi
quy hướng của bao nhiêu Tăng, Ni và Phật tử từ khi thành
lập đến nay cũng bởi vì GH ấy đã thắp sáng ngọn đuốc
trí tuệ để soi đường đi cho mình và cho dân tộc và mở
rộng lòng từ bi bao dung che chở cho đồng bào đồng đạo!
Giáo Hội ấy không phải chỉ có cái tên “thống nhất”
như một danh từ rỗng để gọi mà truy niệm quá khứ oanh
liệt một thời. Giáo Hội ấy cưu mang biết bao tâm huyết,
chí nguyện, lý tưởng và hy sinh của nhiều thế hệ Tăng,
Ni và đồng bào Phật tử trong và ngoài nước. GH ấy
không là của riêng cho bất cứ cá nhân, phe nhóm nào, mà là
của chung cho toàn thể Tăng, Ni và Phật tử đã cống hiến
cho sự tồn tại và phát triển của Giáo hội.
Trong mấy
tháng vừa qua (tháng 9 và 10, năm 2007) trên các diễn đàn báo
chí, internet, email đã phổ biến nhiều bài viết, văn thư,
điện thư, thông cáo, thông bạch liên quan đến tình hình
Phật sự trong và ngoài nước, với lời lẽ vu khống, chụp
mũ, quy tội, buộc tội đối với chư tôn đức Tăng, Ni và
các cư sĩ Phật tử, với biện pháp thanh lọc, thanh trừng,
chỉnh lý nội bộ đối với những thành viên hết lòng hết
dạ vì Giáo Hội Thống Nhất từ mấy chục năm qua tại hải
ngoại, chắc chắn làm cho quý vị không tránh khỏi hoang mang,
không biết đầu đuôi tự sự như thế nào! Ngay chúng tôi
cũng vậy, những biến chuyển vừa qua của Giáo Hội không
khác gì cơn bão dữ thổi đến làm đổ nát hoang tàn!
Trong số những sự kiện trên là Thông Cáo Báo Chí của Phòng
Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế phổ biến ngày 15 tháng 9 và
ngày 26 tháng 9 năm 2007 công bố Giáo Chỉ số 9 của Viện
Tăng Thống và Thông Bạch Hướng Dẫn thi hành Giáo Chỉ số
9 của Viện Hóa Đạo nhằm chấn chỉnh Văn Phòng II Viện
Hóa Đạo và giải tán toàn bộ cơ cấu của Giáo Hội Hoa
Kỳ, Canada, Âu Châu, Úc Châu và Tân Tây lan.
Trước hiện
trạng gây nhiều hoang mang và bất an như vậy, chúng tôi xin
trình bày một số điểm để góp phần soi sáng sự thật
hầu củng cố tín tâm và tạo dựng nếp sống an lạc cho
người Phật tử.
Trong Quyết
Định số 27 ký ban hành ngày 10 tháng 12 năm 1992 công nhận
cơ cấu Trung ương của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống
Nhất Hải Ngoại tại Hoa Kỳ là Văn Phòng II Viện Hóa Đạo
để đối phó với tình hình nguy ngập của GHPGVNTN trong nước
lúc bấy giờ, Đại lão Hòa Thượng Thích Huyền Quang đã
ghi trong điều 6 như sau :
“Điều
6 : Mọi Phật sự quan trọng của Giáo Hội đều được
thống nhất ý chí của 2 Hội Đồng Giáo Hội quốc nội và
4 Hội Đồng Giáo Hội Hải Ngoại trước khi thi hành.”
Trong
phần đối chiếu các sự kiện để dẫn đến Quyết Định,
Giáo Chỉ số 9 viết : “Chiếu biên bản cuộc họp bất
thường và thu hẹp của chư vị Giáo phẩm trong Hội Đồng
Lưỡng Viện GHPGVNTN ngày 22.8.2007 tại chùa Giác Hoa, Sài Gòn,
để nghe phúc trình, đánh giá tình hình và lấy quyết định
thanh lọc hàng ngũ Giáo hội nhằm đối phó tình hình khẩn
trương mới.”
Vậy
mà chúng tôi là những thành viên đương nhiệm của Văn Phòng
II Viện Hóa Đạo đã không hề hay biết gì về sự kiện
Giáo Chỉ số 9 ban hành để chấn chỉnh lại Văn Phòng II
Viện Hóa Đạo mới. Không những thế, phần đông chư
tôn giáo phẩm thuộc các Hội Đồng Giáo Phẩm, Hội Đồng
Điều Hành của GHPGVNTNHN/HK cũng đều không hay biết gì về
sự chấn chỉnh cơ cấu mới của VPII-VHĐ. Hội Đồng
Lưỡng Viện ở trong nước họp, còn các Hội Đồng Giáo
Phẩm, Hội Đồng Điều Hành và VPII-VHĐ cũ sao không thấy
họp để thảo luận về Phật sự trọng đại này? Cụm
từ “thanh lọc hàng ngũ Giáo hội” sao nghe giống cách
hành xử của các đảng phái chính trị thế tục? Các
chức vị trong Giáo Hội là do sự phát nguyện phục vụ của
chư Tăng, Ni, là do sự thỉnh cử của Đại Hội đối với
khả năng và đức hạnh của đương sự, chứ làm gì có chuyện
như các chức vụ ở thế gian vì danh, vì lợi tranh đua giành
giựt mà leo lên, nên bây giờ phải “thanh lọc” ? “Thanh
lọc” là bỏ đục mà lấy trong. Không lẽ bao nhiêu
Tăng, Ni và cư sĩ Phật tử đã và đang phục vụ trong các
GHPGVNTN tại hải ngoại đều là thành phần hoen đục hết
cả sao? Không lẽ 14 vị trong VPII-VHĐ mới đều là những
vị trong sạch, phạm hạnh, thanh tịnh hết cả sao? Không
lẽ Thầy Giác Đức có vợ có con, ông Võ Văn Ái là một
cư sĩ tại gia mà trong sạch, mà thanh tịnh hơn quý Hòa Thượng
bị bãi nhiệm? Nếu lấy tiêu chuẩn “trung kiên” để
“thanh lọc”, vậy thì “trung kiên” ấy lấy cái gì để
minh định? Có phải “trung kiên” là cuối đầu khâm
tuân theo mọi chỉ thị, mọi giáo chỉ, mọi quyết định
dù biết rằng đó không phải là ý chỉ của nhị vị Hòa
Thượng lãnh đạo, dù biết đó là do sự thao túng của một
vài cá nhân cố tình tạo ra? “Trung kiên” như vậy
thì ngay cả tư tưởng Nho gia và thời phong kiến còn không
chấp nhận huống gì là con nhà Phật! Mấy chục
năm qua, bao nhiêu Tăng, Ni và Phật tử trong các Giáo Hội Thống
Nhất tại hải ngoại một lòng một dạ kiên trì vận động
cho sự phục hoạt của GHTN trong nước, cho nền tự do, dân
chủ và nhân quyền của dân tộc, không lẽ lại không phải
“trung kiên” hay sao ?
Trong
Giáo Chỉ số 9 có nêu ra nhận định : “Nhận định
rằng đồng thời với cuộc đàn áp trong nước nhằm tiêu
diệt GHPGVNTN, một số phần tử cơ hội trong cộng đồng
Phật giáo hải ngoại tiếp tay gây phân hóa, tạo ly gián,
biến tướng chủ trương, đường hướng sinh hoạt của GHPGVNTN
Hải ngoại, âm mưu dập tắt tiếng nói của Giáo hội trên
địa bàn quốc tế.”
Đồng
thời cũng trong Giáo Chỉ, phần Quyết Định, ở điều 1 có
ghi : “1.2 Liên hệ giúp đỡ và điều hướng các cơ
sở Giáo Hội, các tổ chức Phật giáo Việt Nam và các tổ
chức, đoàn thể người Việt tại các châu lục trong công
tác Phật sự, hoằng dương chánh pháp và văn hóa;”
Ở trên
thì vu khống, chụp mũ nào là “phần tử cơ hội trong cộng
đồng Phật giáo hải ngoại tiếp tay gây phân hóa, tạo ly
gián, biến tướng chủ trương, đường hướng sinh hoạt của
GHPGVNTN Hải ngoại,” nào là “âm mưu dập tắt tiếng nói
của Giáo hội trên địa bàn quốc tế.” Ở dưới thì
“Liên hệ giúp đỡ và điều hướng các cơ sở Giáo Hội,
các tổ chức Phật giáo Việt Nam…” Tại sao lại vừa
chụp mũ, vừa liên hệ giúp đỡ? Ai là “phần tử cơ
hội? Thế nào và chứng cứ gì để buộc tội là “tiếp
tay phân hóa, tạo ly gián, biến tướng chủ trương, đường
hướng sinh hoạt của GHPGVNTN Hải ngoại”? Đâu là âm
mưu “dập tắt tiếng nói của Giáo hội trên địa bàn quốc
tế” ?
Trong
Thông Cáo Báo Chí của Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế
(PTTPGQT) phổ biến ngày 26 tháng 9 năm 2007, có đoạn viết
: “Đây là kết thúc sáng suốt, chấm dứt tình trạng
gây rối nội bộ Phật Giáo nhằm tiếp tay với nhà cầm quyền
Cọng Sản trong âm mưu tiêu diệt Giáo Hội Phật Giáo Việt
Nam Thống Nhất. Một tình trạng kéo dài gây hoang mang dư luận
quần chúng Phật tử trong và ngoài nước nhiều năm qua.”
Chúng
tôi không biết PTTPGQT căn cứ vào bằng chứng nào để buộc
những tội trên? Theo luật pháp của các quốc gia tân
tiến, việc kết tội phải được điều tra kỹ càng, phải
đưa ra tòa án xét xử và bị can có quyền được bào chữa.
Theo Hiến Chương và Quy Chế của GHTN trong và ngoài nước,
một thành viên GH nếu vi phạm điều lệ của GH thì phải
được các Hội Đồng, các Tổng Vụ hữu trách của GH mở
cuộc điều tra, nghiên cứu để dẫn đến quyết định xác
thực tội trạng và bị cáo có quyền biện hộ. Theo giới
luật của Tăng già nếu có vị Tăng, Ni nào vi phạm giới
hạnh thì phải được đưa ra đại Tăng để ấn định tội
trạng và các hình thức giải tội qua nguyên tắc tác pháp
Yết ma và bị cáo có quyền trình biện hộ theo tinh thần
giới luật. PTTPGQT đưa ra lời buộc tội một cách không
bằng cớ như vậy thì luật Phật có được tôn trọng, luật
pháp có được tôn trọng ? Hay muốn làm gì thì làm, không
cần biết họ có bị oan ức hay không ? Tâm từ bi để
ở đâu ? Công lý ở đâu ?
Cùng
trong Thông Cáo Báo Chí ở trên, có đoạn viết : “Phật
tử trong và ngoài nước tự hỏi vì sao hai ngài (Tuệ Sỹ,
Lê Mạnh Thát) với Nhóm Thân Hữu Già Lam giẫm lại vết xe
cũ đã đẩy Cố Hòa thượng Thích Trí Thủ và Phật Giáo
Việt Nam vào nơi tử lộ.”
Trong
Tâm Thư của Hội Thân Hữu Già Lam (HTHGL) công bố ngày 10
tháng 10 năm 2007 đã xác định rất rõ rằng HTHGL không có
bất cứ một liên hệ chỉ đạo, điều hành nào với Thượng
Tọa Thích Tuệ Sỹ và Giáo sư Trí Siêu Lê Mạnh Thát.
Vậy mà với tư cách là PTTPGQT và Phát Ngôn Nhân của VHĐ
lại cố tình gán ghép HTHGL với hai Thầy để có cớ tiếp
tục buộc tội. Công hạnh của Hòa thượng Thích Trí
Thủ đối với đạo pháp như thế nào ai cũng biết, hơn nữa
GHPGVNTNHN/HK đã từng ghi nhận công đức và hy sinh cao cả
của cố đại lão Hòa Thượng trong tập Phật Giáo Việt Nam
Biến Cố và Tư Liệu phát hành năm 1996, vậy mà bây giờ
PTTPGQT và Phát Ngôn Nhân VHĐ lại buộc tội. Việc làm như
vậy có trong sáng, có phù hợp với tinh thần của Chánh pháp
?
Trong đoạn
văn kế tiếp, Thông Cáo Báo Chí của PTTPGQT đã viết :
“Truyền thống tranh luận để mở mang kiến thức hay tìm
hư thực, nhường bước cho sự chưởi bới khiếm nhã và
chợ búa” ?
Ai dùng chữ
chưởi bới đây ? Trong trang web Tinparis và qua hệ thống
email, ai đã từng lấy nickname Thích Tín Tâm, Thích Chánh Hạnh,
Thích Tỉnh Thức, Thích Hạnh Siêu, v.v… để vu khống, chụp
mũ, mạ lị chư tôn đức Tăng Ni và các cư sĩ bằng tâm địa
và lời lẽ thế tục, khiến cho kẻ trí ai nấy đều xa lánh,
chê cười ! Ái ngữ ở đâu, Hòa ngữ ở đâu và Chánh
ngữ ở đâu ? Nếu biết “tranh luận để mở mang kiến
thức hay tìm hư thực”, vậy thì tại sao trong sinh hoạt của
GH lại vu khống, chụp mũ, buộc tội và loại trừ những
Tăng, Ni và cư sĩ không có cùng nhận thức, suy nghĩ và chủ
trương như mình ? Tại sao trước những góp ý đầy chân
tình xây dựng, GH lại không chịu lắng nghe, không chịu tìm
hiểu để tìm ra giải pháp thống nhất hầu tạo sức mạnh
đoàn kết, mà lại kết án và buộc tội ?
Trong Bản
Phúc Trình của Hòa thượng Thích Thiện Hạnh, Chánh Thư Ký
Viện Tăng Thống gởi Hòa thượng Viện Trưởng và Ban Chỉ
Đạo Viện Hóa Đạo, có đoạn viết : “Điều mà Phật
tử thắc mắc, chúng tôi thấy, được cụ thể qua quan điểm
của anh Trần Quang Thuận và Bùi Ngọc Đường . . . Anh
Trần Quang Thuận chê trách Hòa thượng Thích Quảng Độ, Bùi
Ngọc Đường ngoài những lời lẽ như anh Thuận, còn chê
bai Giáo hội. Sau hết Bùi Ngọc Đường khuyên chúng tôi từ
chức Chánh Thư Ký Viện Tăng Thống để nghỉ ngơi, giống
hệt như lời Thượng tướng Công an Nguyễn Văn Hướng đã
khuyên đức Tăng Thống thôi việc, nghỉ ngơi. Giọng điệu
hai anh có vẻ như muốn thỏa hợp (với Nhà Nước) để được
sinh hoạt, ý tưởng này còn được thấy rõ qua nhóm Thân
Hữu Già Lam.”
Giải tán
các GHTN tại hải ngoại là một sự việc trọng đại, vậy
mà chỉ dựa vào một bản phúc trình duy nhất của Hòa Thượng
Thiện Hạnh là điều khó có thể tưởng tượng được!
Hòa Thượng Thiện Hạnh không thể nào chỉ căn cứ trên những
gì giáo sư Trần Quang Thuận và Bùi Ngọc Đường trình bày
để lấy quyết định chung thẩm cho việc lớn của GH như
vậy, chưa nói là những gì Hòa Thượng Thiện Hạnh nói về
giáo sư Trần Quang Thuận và Bùi Ngọc Đường có đúng sự
thật hay không ! Lấy một quyết định giải tán các
GHTN tại hải ngoại mà không hề có bất cứ một buổi họp,
một thảo luận nào của chư tôn đức Tăng Ni đang đảm nhận
trọng trách trong các GHTN tại hải ngoại là một việc làm
không nghiêm túc, không hợp pháp lý của GH! Bản Phúc
trình nói giọng điệu hai anh có vẻ như muốn thỏa hơp. Có
vẻ giờ đây trở thành chắc chắn để buộc tội ?
để thanh trừng ? Hành động sao mà giống cung cách làm
việc của các đảng phái chính trị độc tài chuyên chính
như vậy ?
Bản
Phúc Trình kết luận bằng đề nghị năm biện pháp lên Ban
Chỉ Đạo Viện Hóa Đạo để từ đó ra Thông Bạch hướng
dẫn thi hành Giáo chỉ. Như vậy, đề nghị trong Bản Phúc
Trình của Chánh thư ký Viện Tăng Thống đã mặc nhiên trở
thành một Giáo Chỉ khác của Viện Tăng Thống. Hành động
này của vị Chánh Thư Ký Viện Tăng Thống là vi phạm vào
vai trò, trách nhiệm và quyền hạn mà Hiến Chương của GHPGVNTN
đã ấn định. Bản Thông Bạch đưa ra 12 chỉ thị, chúng
tôi lấy vài điểm làm thí dụ điển hình xem có thỏa đáng
hay không ?
Điều
3, trong Thông Bạch viết :
“Điều
3. Giải tán các Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất
Hải Ngoại tại Hoa Kỳ và GHPGVNTNHN tại các châu được hình
thành theo Quyết Định số 27-VPLV/VHĐ do Quyền Viện Trưởng
Viện Hóa Đạo ban hành ngày 10.12.1992.”
Trong
Thông Cáo Báo Chí của PTTPGQT ngày 2 tháng 11 năm 2007 viết
:
“Điều
3 trong Thông Bạch nói trên hàm ý “giải tán” cơ cấu hình
thành từ Quyết Định số 27 do Quyền Viện Trưởng Viện
Hóa Đạo, Hòa Thượng Thích Huyền Quang, ban hành ngày 10.12.1992,
để chỉnh đốn theo Giáo Chỉ số 9 do Đức Đệ Tứ Tăng
Thống, tức Đại lão Hòa Thượng Thích Huyền Quang, ban hành
ngày 8.9.2007.”
“Như
vậy thì giải tán không có nghĩa là dẹp bỏ, đình chỉ,
giải thể, mà là chỉnh đốn nhân sự theo lập trường cố
hữu của GHPGVNTN và thích ứng theo tình hình mới.”
Ở đây
có mấy vấn đề cần được nêu ra để làm sáng tỏ :
1.
Từ ngữ “giải tán” không thể nào có nghĩa là “chỉnh
đốn”, như lời giải thích của PTTPGQT. Trong Hán Việt
Từ Điển của Đào Duy Anh, “giải tán” là “lìa tan ra,
khiến không được đoàn tụ.” Trong Việt Nam Tân Tự
Điển của Thanh Nghị, định nghĩa chữ “giải tán” là
“làm cho tan rã.” Giải thích “giải tán” là “chỉnh
đốn” là một giải thích xuyên tạc đối với chữ nghĩa
Việt Nam, nhưng điều này có lẽ PTTPGQT không cố tình, điều
cố tình là vì tác hại của lệnh “giải tán” đã vượt
quá mức dự đoán của Thông Bạch, cho nên bây giờ phải
giải thích lại bằng ý nghĩa mập mờ. Điều này cho
thấy rằng Thông Bạch đưa ra lệnh “giải tán” các GHTN
tại hải ngoại là một quyết định sai lầm, do đó cần
phải giải thích lại.
2.
Quyết Định số 27 của Quyền Viện Trưởng Viện Hóa Đạo
không ảnh hưởng đến các GHTN tại Âu Châu, Úc Châu và Canada,
bởi vì trong Quyết Định số 27 đó chỉ công nhận GHPGVNTNHN/HK
và lấy GHPGVNTNHN/HK là Văn Phòng II Viện Hóa Đạo. Bây
giờ, Giáo Chỉ số 9 hủy bỏ hiệu lực của Quyết Định
số 27 thì chỉ có tác dụng trực tiếp đến GHPGVNTNHN/HK mà
thôi. Nhưng Thông Bạch thì xác định rất rõ ràng là
“giải tán các GHPGVNTNHN tại Hoa Kỳ và GHPGVNTNHN tại các
châu được hình thành theo Quyết Định số 27…,” đây là
một sai lầm không những về mặt pháp lý mà còn về mặt
hành chánh nữa.
3. Giáo
Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại Tại Hoa Kỳ
và các châu là do chư Tăng ni và Phật tử quy hội thành lập
để duy trì và phát triển đạo pháp theo quy chế của từng
địa phương, có liên hệ tinh thần với với GHPGVNTN tại
Việt Nam chứ không có liên hệ pháp lý thì làm sao Viện Hóa
Đạo có thể giải tán được. Hơn nữa, làm theo Thông
Bạch Hướng Dẫn này sẽ mang lại hậu quả như thế nào
về mặt Pháp lý hiện hành của chính quyền sở tại, nhân
tình thế thái cho các Giáo hội các châu ? Hòa thượng
Viện Trưởng có tham khảo ý kiến của họ hay Hòa thượng
quá xem thường ý kiến của họ ?
Điều
8 của Thông Bạch viết :
“Điều
8. Tổng Ủy viên đặc trách liên lạc Úc châu và Tân
Tây Lan, Âu châu và Canada thuộc Văn phòng II Viện Hóa Đạo
đồng thời là Chủ tịch Hội Đồng Điều Hành GHPGVNTNHN
tại Úc châu và Tân Tây Lan, Âu châu và Canada.”
Những
vị Tổng Ủy viên đặc trách liên lạc Úc châu và Tân Tây
Lan, Âu châu và Canada hiện nay được Viện Hóa Đạo bổ nhiệm
có đủ hạ lạp và các điều kiện khác để làm Chủ Tịch
hay không? Như vậy có làm xáo trộn phẩm vị Tăng già
truyền thống dựa vào Hạ lạp, học, hạnh, và thành tích
phục vụ Chánh Pháp ? Tập trung quyền hành như vậy là
một trong những hình thức độc tài chuyên chính, Giáo Hội
muốn đi vào xu thế này hay sao ?
Lời
Mở đầu của Hiến Chương Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất
ở đoạn ba viết : “Quan niệm thống nhất của Phật
Giáo Việt Nam để thực hiện theo chủ trương điểu hợp,
nghĩa là giáo lý, giới luật và nếp sống của hai tông phái
cũng như của hai giới Tăng sĩ và Cư sĩ chẳng những được
tôn trọng mà còn phải nổ lực phát triển trong sự kết
hợp có chỉ đạo. Chính đó là sắc thái đặc biệt của
nền Phật Giáo thống nhất tại Việt Nam”. Bản Thông Bạch
trên có đi ngược lại với tinh thần của Hiến Chương Giáo
Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất hay không ? Nếu vi
phạm Hiến Chương thì phải xử trí như thế nào đây ?
Điều
10 trong Thông Bạch viết :
“Điều
10 : Chủ Tịch và các Thành viên được thỉnh cử vào
Hội Đồng Giáo Phẩm và Hội Đồng Điều Hành các Giáo Hội
PGVNTNHN không được tham gia hay giữ chức vụ gì trong các
tổ chức, hội đoàn, đảng phái ngoài Phật giáo.”
Nếu điều
này nếu được thi hành nghiêm chỉnh, chức sắc Phật Giáo
không thể nằm trong Hội Đồng Liên Tôn, không thể điều
hành các tổ chức vận động dân chủ, quyền làm người,
v.. v… như vậy có hạn chế những hoạt động giải
trừ Pháp nạn? Như vậy việc Hòa thượng Viện Trưởng
thỉnh cử ông Võ Văn Ái vào chức vụ Tổng Ủy viên đặc
trách ngoại vụ của Văn Phòng II Viện Hóa Đạo có mâu thuẩn
với điều 10 hay không ?
Chúng tôi
đã nhận được Thông Tư Khẩn của Văn Phòng Thường Trực
Hội Đồng Điều Hành GHPGVNTNHN/HK, đình hoãn Đại Hội Thường
Niên Lần Thứ 3 Nhiệm Kỳ IV của Giáo Hội Phật Giáo Việt
Nam Thống Nhất Hải Ngoại Tại Hoa Kỳ, Văn Phòng II Viện
Hóa Đạo, do Hòa thượng Thích Hộ Giác ký tên với danh nghĩa
Phó Viện Trưởng, Chủ Tịch Văn Phòng II Viện Hóa Đạo,
ký ngày 27 tháng 9 năm 2007.
Nhìn lại
Thông Báo về Đại hội Thường niên và Lễ Hiệp kỵ đề
ngày 4 tháng 7 năm 2007 cũng do Hòa thượng Thích Hộ Giác ký,
nhưng với danh nghĩa Chủ tịch Hội Đồng Điều Hành GHPGVNTNHN
tại Hoa Kỳ. Điều này cho thấy rõ rằng, khi ký Thông Tư
Khẩn, Hòa thượng hình như vì tuân hành Giáo Chỉ đã tự
giải nhiệm Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành. Nếu thật vậy,
thì Hòa thượng trước hết cần phải làm đúng thủ tục
giải tán GH theo luật lệ Hoa Kỳ, để khỏi gây phiền phức
cho bản thân Hòa Thượng và Giáo Hội trên mặt Pháp lý.
Lý do đình
hoãn Đại Hội Thường Niên của GHPGVNTNHN/HK được nêu ra
vì cơ quan truyền thông của nhà nước Cọng sản Việt Nam
tung chiến dịch nước lũ nhằm vào cá nhân Hòa thượng Viện
Trưởng và GHPGVNTN, nên có Giáo Chỉ của Đức Tăng Thống
và Thông Bạch của Hòa thượng Viện Trưởng. Nếu vậy Hòa
thượng là vị Lãnh đạo Giáo Hội Hoa Kỳ phải có trách
nhiệm phối hợp Phật sự chặt chẽ với các GHTN tại các
châu và hóa giải mọi bất đồng trong nội bộ GHPGVNTNHN/HK
để tạo đồng thuận hầu một lòng một dạ hướng về
GHTN tại quê nhà để hậu thuẫn và lên án những hành vi
bạo ngược của chế độ cộng sản Việt Nam. Trong ý
nghĩa đó, đáng lý ra Hòa Thượng phải triệu tập Đại Hội
Bất Thường, trước là để làm sáng tỏ sự việc, sau là
tìm biện pháp củng cố nội bộ theo đúng Quy Chế của GHPGVNTNHN/HK
ở Chương Năm, Điều 24, 25 chứ không phải đình hoãn Đại
Hội.
Kính
bạch quý Ngài,
Kính thưa
quý vị,
Thế
giới ngày nay đang đứng trước cơn khủng hoảng và bất
an vì thù hận, vì chủ nghĩa cực đoan trong lãnh vực chính
trị cũng như tôn giáo. Nhân loại đang mong đợi thông điệp
hòa bình, dung hợp, từ bi, độ lượng của Phật giáo. Từ
độ lượng của Phật giáo không đi đôi với chuyên chính,
độc tài trong chính trị cũng như tôn giáo. Chúng tôi khẩn
thiết kêu gọi toàn thể liệt quý vị hãy bình tâm và tịnh
trí lấy Chánh pháp của đức Phật để tự soi sáng mình,
giữ gìn thân, khẩu, ý đừng để bị lôi cuốn vào cơn bão
táp thị phi, lún sâu vào hố tội lỗi, để rồi đưa Phật
Giáo Việt Nam mà đặc biệt là Giáo Hội Phật Giáo Việt
Nam Thống Nhất vào sự tàn lụi !
Nguyện
cầu Tam Bảo thùy từ gia hộ cho Chánh pháp cửu trụ, cho Phật
Giáo Việt Nam trường tồn và cho tất cả những nhà lãnh
đạo Phật Giáo Việt Nam viên mãn trí tuệ và từ bi.
Nam mô Đại
từ Đại bi Cứu khổ Cứu nạn Linh cảm Quán Thế Âm Bồ
tát.
Trân trọng,
Đồng ký
tên :
Tổng vụ Trưởng Tổng vụ Tăng sự
Tổng vụ Trưởng Tổng vụ Cư sĩ
GHPGVNTNHN-HK
GHPGVNTNHN-HK
(Ấn ký)
(Ấn ký)
Tỳ kheo THÍCH NGUYÊN AN
Tỳ kheo THÍCH TÍN NGHĨA
